Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.

, toàn bộ không mất thời gian đến nửa phút.
Xong xuôi mọi chuyện, cô vẫn không biết phải giải thích thế nào.
Anh ta đỡ cô từ trên tường ngăn xuống, trả điện thoại lại cho cô.
Cô còn không xem lại ảnh vừa rồi chụp thế nào, chỉ đứng yên tại chỗ, tâm tình rất ngỡ ngàng. Vừa rồi tinh thần mình quá khác thường, không biết rốt cuộc là làm sao?
"Đi thôi!" Anh ta nói.
Cô bừng tỉnh, gật đầu, chậm rãi đi theo sau anh ta.
Ánh nắng in bóng anh ta rất dài, dần dần trùng lặp với bóng cô. Gió nhẹ lướt qua bên tai cô, cô nghe thấy một âm thanh rất dịu dàng vang lên từ sâu trong nội tâm, dường như cần tuyên bố một đáp án.
"Sao cô dừng lại?" Anh ta quay người lại nhìn cô đứng phía sau hai mét.
Bối Nhĩ Đóa ngẩng đầu lên, ánh mặt trời mênh mông và ánh mắt sáng ngời của anh ta đồng thời bao trùm lên người khiến cô choáng ngợp mất một lát.
"Có phải cô muốn ăn kem không?" Diệp Trữ Vi hỏi.
Bối Nhĩ Đóa quay sang nhìn, mình đang đứng bên cạnh một quán kem nhỏ, một nữ nhân viên phục vụ trẻ tuổi cười dịu dàng nhìn cô.
Diệp Trữ Vi đi tới, lấy tiền lẻ mua cho cô một cốc kem vani. Nhân viên nhanh chóng múc một quả cầu kem cho vào cốc, rải một lớp bích quy vụn rồi đưa cho anh ta cùng với một chiếc thìa nhỏ và một tờ khăn giấy sạch sẽ. Anh ta cầm lấy rồi lại đưa cho Bối Nhĩ Đóa.
Bối Nhĩ Đóa cảm ơn anh ta, cầm thìa xúc một miếng, mùi vị thơm ngọt tinh tế, cực kì ngon miệng.
"Kem ngon lắm, anh không ăn à?" Cô hỏi.
"Tôi không thích ăn đồ ngọt".
"Sau khi lớn lên anh mới không thích ăn ngọt hay là không thích ăn từ bé?"
"Từ bé đã không thích đồ ngọt rồi". Anh ta hỏi ngược lại: "Cô hỏi chuyện này làm gì?"
"Thì ra anh không thích ăn đồ ngọt bẩm sinh, đây là nguyên nhân của tính cách". Cô chậm rãi phân tích cho anh ta: "Nói chung người thích đồ ngọt thường nhiệt tình cởi mở, bình dị gần gũi, tương đối dễ tiếp xúc. Người không thích ăn đồ ngọt thì trược lại. Đây là chuyên gia nói thế".
"Chuyên gia? Tôi chỉ biết các nhà tâm lí học hành vi của Mỹ nghiên cứu rất nhiều trường hợp cụ thể cho thấy trong tính cách của người thích ăn đồ ngọt có yếu tố nhát gan, thiếu tinh thần mạo hiểm".
Bối Nhĩ Đóa ngờ vực: "Thật sao?"
"Biểu hiện của cô vừa rồi khi chơi trò rơi tự do đã chứng thực điều này".
Bối Nhĩ Đóa không nói được gì, lại không nhịn được tò mò: "Thế các nhà tâm lí học có nghiên cứu người thích ăn cay có tính cách thế nào hay không?"
"Có tư duy tốt, làm việc có chủ kiến, thích bắt bẻ khuyết điểm của người khác".
Có vẻ rất có lí, Bối Nhĩ Đóa thầm nghĩ, mẹ mình rất thích ăn cay, tính cách đại để cũng đúng như vậy.
"Thế còn anh, anh thích ăn gì?" Bối Nhĩ Đóa hỏi tiếp.
"Ăn cơm bình thường". Anh ta trả lời.
"Điều đó có nghĩa gì?"
"Chẳng có nghĩa gì hết".
Bối Nhĩ Đóa rõ ràng không tin, chắc chắn anh ta đang che giấu khuyết điểm trong tính cách của mình người thích ăn cơm chắc chắn cũng có những vấn đề không nhỏ.
"Bao giờ cô ăn xong chúng ta sẽ đi tiếp". Anh ta nhìn về phía xa xa.
Bối Nhĩ Đóa cười: "Đúng rồi, Diệp Trữ Vi, đây là lần đầu tiên anh mua kem cho phụ nữ à?"
Anh ta ngầm thừa nhận.
Cô cảm thấy hài lòng trước sự thật này, lại tiếp tục: "Vừa rồi cũng là lần đầu tiên cùng ngồi xe đụng với phụ nữ?"
"Không phải". Anh ta quay đầu lại, trả lời thật lòng.
"A". Cô rất tò mò: "Anh từng ngồi xe đụng với người khác à?"
"Lúc tám tuổi cùng chơi với em họ tôi".
"Em họ anh có xinh không?"
Anh ta suy nghĩ một lát: "Có gì mà xinh với không xinh, chỉ là một cô gái thôi mà".
Một người đàn ông mà ngay cả em họ mình ngoại hình thế nào cũng không để ý, trên phương diện này anh ta quả thực... ngớ ngẩn hiếm thấy.
"Thế anh cho rằng đối với một cô gái thì xinh đẹp có được tăng thêm rất nhiều điểm không?" Bối Nhĩ Đóa hỏi, đồng thời nghĩ đến Trương Dật Lộ.
"Nếu cô ấy cần tham gia thi hoa hậu thì sẽ được thêm nhiều điểm".
"Không phải thi hoa hậu, ý tôi là đối với đàn ông... cứ coi như đối với anh đi, anh kén vợ có xếp ngoại hình ở vị trí số một không?"
"Vì sao cô cứ vòng vo hỏi mãi mấy chuyện này vậy?" Anh ta tỏ vẻ không hiểu, nhìn cô nói tiếp: "Ngoại hình như cô là tạm ổn rồi, tôi không có yêu cầu cao
đối với bề ngoài".
Đáp án này khiến Bối Nhĩ Đóa có cảm giác rất phức tạp, không biết là được khen hay bị chê.
Quả nhiên không thể chờ mong anh ta nói ra điều gì hay ho được...
"Cô rất coi trọng ngoại hình của nửa kia à?" Đến lượt anh ta hỏi ngược lại.
"Tôi không phải người theo chủ nghĩa bề ngoài nông cạn". Bối Nhĩ Đóa lắc lắc chiếc thìa trong tay: "Từ nhỏ tôi đã muốn tìm một người giống như cha tôi.
Cha tôi không cao lắm, lúc trẻ đã tương đối béo, ngồi trong lòng cha rất ấm áp".
"Người không cao, dáng người hơi béo?" Anh ta ngẫm nghĩ, thì ra cô ấy thích người như vậy.
"Cũng không có nghĩa nhất định phải như vậy, ý tôi là cảm giác ấm áp vững chãi đó cực kì quan trọng đối với tôi".
Anh ta không nói gì nữa. Đợi cô ăn kem xong, hai người chậm rãi đi bộ rời khỏi khu vui chơi. Trên xe đi về, anh ta cũng không chủ động mở miệng nói câu