Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2675 lượt.
căng thẳng.
Chi tiết này lọt vào mắt Bối Nhĩ Đóa, cô thầm cười nhạo Đường Lật trong lòng rồi nhìn Úc Thăng rất tự nhiên thoải mái: "Sếp Úc, anh chắc chắn đã từng có bạn gái đúng không?"
Úc Thăng nghe vậy trả lời: "Anh đã yêu một lần, một cô bạn học cùng đại học. Sau khi tốt nghiệp cô ấy ra nước ngoài nên bọn anh chia tay".
"Em nghĩ vậy cũng đúng. Anh có điều kiện tốt như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái thích".
Dường như không ngờ Bối Nhĩ Đóa lại chuyển đề tài sang người mình, Úc Thăng hơi mở to mắt, chỉ cười không nói.
"Có thể hỏi anh một câu nữa không? Anh thích kiểu phụ nữ thế nào?" Bối Nhĩ Đóa thuần túy là hỏi giúp Đường Lật.
Nụ cười của Úc Thăng chưa tắt, phong độ vẫn rất tốt nhưng hứng thú nói chuyện rõ ràng đã giảm hơn nửa, khách sáo trả lời có lệ: "Không thể nói được là loại hình cụ thể thế nào, chủ yếu là phải xem người ta".
"Xem người ta? Thế còn cao thấp béo gầy, tính tình sôi nổi hay trầm lặng?"
"Cái này không có yêu cầu đặc biệt".
Đường Lật thấy thế hắng giọng một tiếng nhắc nhở bạn thân: "Nhĩ Đóa, vừa nãy bạn nói còn có việc không ở lâu được mà? Tớ thấy cũng không còn sớm nữa, bạn mau về đi".
Úc Thăng đứng dậy: "Lát nữa Đường Lật còn phải truyền nước, có anh ở đây trông cô ấy, em không cần lo lắng".
Bối Nhĩ Đóa từ nhiên bị hạ lệnh trục khách vô cớ, trước khi đi còn dặn dò Đường Lật phải nghỉ ngơi cho tốt.
Sau khi Bối Nhĩ Đóa rời khỏi phòng bệnh, Úc Thăng suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nói với Đường Lật: "Chẳng lẽ là ảo giác? Dường như bạn em rất hứng thú
với cuộc sống tình cảm của anh?"
Đường Lật chột dạ hỏi ngược lại: "Thật... thật sao?"
"Làm phiền em lúc nào có thời gian giải thích với cô ấy một chút".
"Giải... giải thích cái gì?"
"Anh không có bất cứ cảm giác nào với cô ấy". Úc Thăng dựa lưng vào sofa, bổ sung thêm: "Có điều cố gắng nói khéo một chút".
"Vì sao?" Tim Đường Lật đập thình thịch, anh ấy bày tỏ lập trường kiên định như thế chẳng lẽ là sợ mình hiểu lầm về chuyện này? Lẽ nào anh ấy cũng có ý
gì với mình...
"Bởi vì..." Úc Thăng chậm rãi lắc đầu: "Quan điểm thẩm mỹ của anh từ nhỏ đã hoàn toàn không giống Diệp Trữ Vi".
"..."
Không ngờ lại là lí do này. Đám bong bóng màu hồng xung quanh Đường Lật lập tức đồng loạt tan biến.
Suýt nữa thì quên, chủ tịch đại nhân có lúc nói chuyện rất cay nghiệt.
Không biết mình vừa bị người ta ruồng bỏ, Bối Nhĩ Đóa còn tưởng đã tạo dựng được bầu không khí cực tốt giúp Đường Lật, sau khi cô về nhất định hai người đó còn có những chuyện hay ho trong phòng bệnh đơn, thế là trước khi ngủ gửi tin nhắn hỏi dò và nhận được câu trả lời của Đường Lật: "Tiếp theo là anh ta nhìn tớ ăn hết một quả táo và một quả cam rồi đi về".
Đáp án này mặc dù ngoài dự liệu nhưng cũng không coi như quá bất ngờ dù sao thì Đường Lật cũng chưa bao giờ có chiến lược về tình cảm, không biết nắm bắt thời cơ cũng là bình thường. Phải biết từ thời cấp ba đến hết đại học Đường Lật tổng cộng đã thầm mến ba lần, điều đặc biệt nằm ở chỗ cả ba lần đối phương đều không biết gì về sự tồn tại của cô.
Nếu như là chính mình? Khi gặp một cơ hội từ trên trời rơi xuống, chắc hẳn mình sẽ không thể lãng phí mà nói thẳng với anh ấy, không biết bắt đầu từ bao giờ, em đã có cảm giác khác lạ đối với anh.
Thầm hình dung cảnh tượng khi biểu lộ câu này, trong đầu lại hiện lên một gương mặt không nên hiện lên... Bối Nhĩ Đóa lập tức kéo chăn lên che kín mặt.
Cô nhớ lại buổi hẹn với anh ta ở khu vui chơi, từ sợ hãi khi chơi trò căn phòng rơi đến tim đập loạn nhịp khi chạm vào ngực anh ta, còn cả ngọt ngào lúc ăn kem, cảm giác mỗi một khắc đều rất mãnh liệt...
Đây là thích sao? Vốn cô còn định hỏi Đường Lật xem sao nhưng bây giờ xem ra chỉ còn cách tự đi tìm đáp án.
***
Do thái độ kiên quyết của Úc Thăng, Đường Lật nằm viện đủ mười ngày.
Trong mười ngày này chủ tịch đại nhân không chỉ ngày ngày đến bệnh viện trình diện, đích thân chăm sóc nhân viên của mình mà còn rất quan tâm giải quyết vấn đề chỗ ở cho nhân viên.
Nhà Đường Lật ở ngoại thành, công ty thì ở phía tây thành phố. Đường Lật tạm thời chưa có xe, lộ trình hàng ngày quá dài, đi đi về về rất vất vả, cô vẫn định thuê nhà nhưng vẫn không tìm được nơi nào gần đây. Lần này nhờ họa lại được phúc, Úc Thăng đã giải quyết vấn đề này giúp Đường Lật, đưa cho cô chìa khóa và hợp đồng thuê một căn nhà chung cư cao cấp với giá thuê hàng tháng rẻ không tưởng tượng nổi.
Đường Lật hạnh phúc như đang mơ, đánh mất khả năng phán đoán cơ bản, lập tức kí hợp đồng theo chỉ bảo của Úc Thăng.
Hôm Đường Lật xuất viện Bối Nhĩ Đóa tới đón, Úc Thăng ăn mặc chỉnh tề cũng có mặt, làm xong thủ tục xuất viện rồi lại đưa hai cô gái về nhà mới.
Lúc Úc Thăng đi lấy xe, Bối Nhĩ Đóa và Đường Lật chờ ở cửa khoa điều trị. Đường Lật vẫn còn trong trạng thái ngỡ ngàng vì hạnh phúc, bất kể Bối Nhĩ Đóa nói gì cũng không nghe vào tai. Đến tận lúc Bối Nhĩ Đóa dùng ngón tay chọc vào đầu, Đường Lật mới quay sang hỏi: "Bạn nói gì cơ?"
"Không có gì". Bối Nhĩ Đóa thấy thế chán nản từ bỏ