Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2671 lượt.
nào.
Bối Nhĩ Đóa thì ngược lại, sắc mặt vui vẻ, miệng không ngừng hát khẽ, cầm điện thoại chụp phong cảnh ngoài cửa xe, cảm khái hôm nay tuy nắng to nhưng không khí sạch sẽ hơn mấy ngày hôm trước nhiều.
Nếu là những người khác, anh ta đã quát im mồm từ lâu rồi, nhưng người ngồi trên ghế phụ lái là cô, dường như ồn ào cũng trong phạm vi có thể chịu đựng được, vì thế anh ta cũng im lặng mặc cho cô ồn ào.
Về đến nơi, Bối Nhĩ Đóa bước xuống xe, chào tạm biệt anh ta rồi lại bổ sung một câu: "Trừ lúc rơi tự do, thời gian còn lại hôm nay đều rất vui vẻ... Cảm ơn anh đã đi cùng tôi".
Diệp Trữ Vi gật đầu để cô lên nhà nghỉ ngơi.
Bối Nhĩ Đóa về đến nhà không lên mạng đăng ảnh ngay mà ngồi trên ghế sofa chống cằm suy nghĩ một vấn đề. Có phải cô hơi thích Diệp Trữ Vi không?
Vừa rồi được anh ta bế lên tường rào quanh hồ, lúc anh ta áp tới cô đã ngửi thấy mùi trên người anh ta, không ngờ lại là mùi cô thích. Lúc anh ta vòng tay
quanh người cô, thậm chí cô còn có khát vọng được bảo vệ.
Cô chưa yêu bao giờ, không biết đây là động lòng hay là vấn đề hormone cực kì bình thường.
Cô định gọi điện thoại nói chuyện với Đường Lật.
Nửa phút sau Đường Lật nghe máy, giọng nói có gì đó khác lạ.
"Bạn đang ở đâu đấy?" Bối Nhĩ Đóa thử hỏi.
"Tớ ở bệnh viện".
"Bạn làm sao vậy?" Bối Nhĩ Đóa lo lắng hỏi.
"Va quệt xe chút xíu, người không sao nhưng mặt bị kính chắn gió quẹt một chút".
Bối Nhĩ Đóa vội hỏi Đường Lật đang ở bệnh viện nào rồi lập tức đến đó bất chấp Đường Lật cứ khăng khăng là không có việc gì.
Lúc đến bệnh viện, Bối Nhĩ Đóa phát hiện không chỉ có một mình Đường Lật ở đó mà còn có cả sếp của bạn mình, Úc Thăng.
Đường Lật nằm trong phòng bệnh đơn, trên trán đắp một miếng băng gạc, vẻ mặt kinh sợ nhìn sếp Úc phục vụ mình.
"Đường Lật!" Bối Nhĩ Đóa không hiểu tình hình ra sao.
Úc Thăng mặc quần tây sơ mi vàng nhạt đang bưng một cốc nước, nghe thấy tiếng gọi liền quay lại nhìn. Nhìn thấy Bối Nhĩ Đóa, anh ta khẽ nhướng mày,
khí chất cực tốt: "Chào em, em đến thăm Đường Lật à?"
"Vâng". Bối Nhĩ Đóa gật đầu lễ phép, trong lòng lại rất nghi hoặc, tại sao vị chủ tịch đại nhân này lại cứ như chủ nhân ở đây thế?
Úc Thăng đưa cốc nước có cắm ống hút cho Đường Lật rồi nhìn đồng hồ: "Đến giờ ăn tối rồi, hai em muốn ăn gì? Anh mời khách".
"Em ăn gì đó qua loa là được". Đường Lật nhỏ giọng khách sáo.
"Vậy anh sẽ mua một suất ăn nhẹ cho em". Úc Thăng nói nhã nhặn, lại hỏi Bối Nhĩ Đóa muốn ăn gì.
"Em cũng ăn qua loa là được".
"Thế em cảm phiền ở đây với Đường Lật, anh đi mua cơm". Úc Thăng nói xong đi ra khỏi phòng.
Sau khi anh ta đi, Bối Nhĩ Đóa hỏi Đường Lật đầu đuôi câu chuyện thế nào.
Đường Lật chậm rãi chớp mắt kể sơ lược tình hình.
Buổi tối hai ngày trước Đường Lật làm thêm giờ như thường lệ, chợt nhận được điện thoại của Úc Thăng. Úc Thăng đang đi ăn với khách quý từ bên ngoài đến, hai bên nói tới một khía cạnh hợp tác và thấy rất hợp ý nhau. Anh ta ý thức được đây là cơ hội hiếm có, vì thế gọi Đường Lật mang một tài liệu ở văn phòng của anh ta tới cho khách quý xem xét. Đường Lật lái xe của công ty tới, trên đường gặp mưa, cô bị một chiếc xe đâm ngang sườn. Chiếc xe dùng chung của công ty vốn đã cũ, lần này kính chắn gió bị vỡ, Đường Lật không bị thương ở đâu khác, chỉ có trên trán bị rách một vệt.
Đường Lật nằm viện hai ngày, sếp Úc vẫn đến chăm sóc.
Bối Nhĩ Đóa nghe xong rất thương: "Bạn cúc cung tận tụy vì anh ta đến mức bị rách cả mặt".
"Anh ấy đã trả tất cả mọi chi phí giúp tớ".
"Đây là điều nên làm, bạn bị tai nạn trong khi đang làm việc".
"Anh ấy còn đảm nhiệm một ngày ba bữa".
"Cũng là chuyện nên làm, bạn xem trán bạn sưng to thế cơ mà".
"Anh ấy còn ngồi đây nói chuyện với tớ, pha trà rót nước, còn kể chuyện cho tớ nghe".
Bối Nhĩ Đóa dừng lại một chút, hơi nghi hoặc nhìn Đường Lật: "Tại sao tớ cứ có cảm giác như bạn đang vui sướng vì nhờ họa được phúc nhỉ?"
Đường Lật cúi đầu, chỉ thiếu nước đưa tay che mặt: "Đương nhiên không phải... Tớ chỉ cảm thấy rất bất ngờ vì anh ấy lại hạ mình đến chăm sóc tớ, còn giặt sạch chiếc áo bị dính máu của tớ nữa. Phải biết là anh ấy còn không chịu giặt quần áo của chính anh ấy, đúng là quá yasashii..." (tiếng Nhật, đại ý là quá tuyệt, quá dễ thương).
Bối Nhĩ Đóa không nể nang gì chọc vỡ đám bong bóng màu hồng xuất hiện ngày càng nhiều xung quanh Đường Lật: "Đến nước này mà bạn còn nghĩ đến những chuyện đấy à? Bác sĩ nói thế nào? Trán bạn sẽ có sẹo không?"
Đường Lật sờ băng gạc trên trán: "Bây giờ còn không biết, phải xem tình hình vết thương liền miệng thế nào đã. Tớ đã tính đến tình huống xấu nhất, tớ sẽ đi phẫu thuật xóa sẹo".
Bối Nhĩ Đóa sờ trán Đường Lật: "Bây giờ cảm giác thế nào? Còn đau không? Nằm viện cũng thảm lắm".
"Lúc đầu tương đối đau, bây giờ chỉ thấy tê tê thôi". Đường Lật nói: "Thực ra nằm viện cũng không khổ lắm, phòng bệnh này đắt lắm..."
Bối Nhĩ Đóa cảm thấy nụ cười của Đường Lật hơi chướng mắt, cô ngán ngẩm sửa lại: "Tớ phải nhắc nhở bạn, đừng bởi vì