Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2679 lượt.
p Trữ Vi, không nhịn được đỏ mặt: "Anh lại giống trong video như đúc, rất đẹp trai, rất có khí chất".
"Chỉ có thể nói rằng ống kính hoàn toàn không tô điểm thêm cho tôi".
Bối Nhĩ Đóa: "..."
"Em có một yêu cầu hơi quá đáng một chút, em có thể chụp ảnh cùng anh chị không?"
Bối Nhĩ Đóa đã không còn phản ứng gì, chỉ cảm thấy tất cả mọi chuyện trước mắt đều rất hư ảo. Không ngờ trong đời mình lại có lúc có người đi đường chạy tới xin chụp ảnh cùng, quả thực quá mức khó tin.
"Chụp ảnh chung thì không tiện lắm". Diệp Trữ Vi đối ứng tự nhiên: "Có điều kí tên thì không thành vấn đề".
Nữ nhân viên lập tức quay đầu chạy về cửa hàng tạp hoá cạnh cây xăng, lúc quay lại trên tay cầm giấy bút.
Bối Nhĩ Đóa cầm giấy bút kí tên mình rồi đưa cho Diệp Trữ Vi, Diệp Trữ Vi cũng kí tên rất phóng khoáng.
Nhận được chữ kí của hai người, nữ nhân viên cực kì vui vẻ, trước khi đi còn không nhịn được chúc phúc một câu: "Hi vọng anh chị mãi mãi yêu nhau".
"Cảm ơn". Diệp Trữ Vi nói: "Đây cũng là hi vọng của chúng tôi".
"Bối Nhĩ Đóa: "..."
Xe chạy tiếp, rời khỏi cây xăng. Bối Nhĩ Đóa hỏi Diệp Trữ Vi: "Có phải anh biết từ trước không? Ý tôi là video trên souyu ấy".
"À, tôi đã xem rồi".
"Cái gì?" Đến lượt Bối Nhĩ Đóa không thể tin được: "Anh đã xem rồi? Thật không?"
"Hôm đó làm đêm, lúc tôi lên mạng ở Viện đã vô tình nhìn thấy nên mở ra xem một lượt".
"Sau khi xem xong anh có cảm giác gì đặc biệt không?" Vì sao phản ứng của anh ta lại bình thản như thế?
"Tôi nhớ khi đó đã gửi một tin nhắn cho cô". Anh ta đáp.
Bối Nhĩ Đóa vội lấy điện thoại ra, mở tin đã nhận, quả nhiên có ba tin nhắn chưa đọc, trong đó có một tin do Diệp Trữ Vi gửi đến vào một giờ sáng hôm kia.
Cô mở ra xem, có một dòng chữ, nhìn thoáng qua thì có vẻ như là một đánh giá khách quan. Bối Nhĩ Đóa nghiêm túc đọc.
Anh ta nhắn thế này: "Lúc ống kính đặc tả cô, tôi không nhìn thấy hết cả khuôn mặt".
Chỉ có điều đọc lại một lần nữa lại có thể cảm nhận được ác ý trần trụi.
Tôi không nhìn thấy hết cả khuôn mặt?
Không nhìn thấy hết cả khuôn mặt?
Không nhìn thấy hết?
...
Ý là kích thước khuôn mặt cô?
Thật là ác độc...
Bối Nhĩ Đóa cất điện thoại, hỏi thẳng Diệp Trữ Vi: "Anh không ngại à? Chuyện của chúng ta bây giờ hơi lớn rồi, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của anh".
"Tôi nghĩ không ai có thể ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của tôi". Diệp Trữ Vi nói.
"Thế anh cũng không ngại càng ngày càng nhiều người sẽ tưởng tôi là bạn gái của anh à? Giống như vừa rồi tự nhiên có người qua đường chạy tới hỏi chúng ta, anh không cảm thấy rất phiền phức sao?" Bối Nhĩ Đóa rất nghi hoặc. Phản ứng của Diệp Trữ Vi khi biết chuyện này bình thản hơn những gì cô đoán quá nhiều.
"Vừa rồi rất phiền phức sao?" Diệp Trữ Vi trả lời: "Chỉ là kí tên và nói mấy câu thôi mà".
Bối Nhĩ Đóa vẫn nghi hoặc hỏi lại: "Anh thật sự không ngại?"
"Mỗi lần chúng tôi đánh cờ, người thua đều phải đáp ứng một yêu cầu, bất kể là yêu cầu gì cũng không thể từ chối".
"Ngoài lần đó thì anh còn đáp ứng yêu cầu không hợp lí nào của sếp Úc nữa?"
"Không có". Diệp Trữ Vi nhớ lại: "Đó là lần đầu tiên tôi thua Úc Thăng".
Bối Nhĩ Đóa suy nghĩ một lát rồi nhoẻn miệng cười trêu đùa: "Thế thì anh đúng là xui xẻo".
Diệp Trữ Vi yên lặng, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vô lăng. Anh ta đã che giấu ban đầu anh ta không hề đáp ứng Úc Thăng sẽ làm bất cứ việc gì. Vốn anh ta định đến hiện trường ghi hình rồi sẽ lấy cớ chuồn về, đào hố cho Úc Thăng nhảy xuống để lại quả việc Úc Thăng lấy trộm quân cờ. Chỉ có điều sau khi nhìn thấy Bối Nhĩ Đóa, anh ta lại đột nhiên thay đổi ý định, cùng cô diễn một màn kịch.
Khi đó anh ta lấy lí do cho chính mình là: Dù Úc Thăng không làm quân tử, anh ta cũng không muốn vì thế mà làm tiểu nhân một lần.
Bây giờ nghĩ lại, lí do đó có vẻ hơi gượng ép.
Xe dừng lại dưới nhà Bối Nhĩ Đóa, Bối Nhĩ Đóa xuống xe tạm biệt anh ta rồi đưa mắt nhìn xe anh ta đi xa.
Cô quay lại và giật bắn mính. Từ Trinh Phân ăn mặc tao nhã lại ung dung đứng dựa vào một thân cây, vẻ mặt khó lường nhìn con gái mình chằm chằm.
Bối Nhĩ Đóa đánh liều đi tới trước mặt Từ Trinh Phân: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
"Đến nói chuyện với con". Giọng Từ Trinh Phân như nước lã: "Lên nhà thôi".
Hai mẹ con một trước một sau lên lầu, mở cửa vào nhà. Từ Trinh Phân ngồi xuống sofa, bình tĩnh hỏi Bối Nhĩ Đóa dạo này thế nào.
"Rất tốt ạ. Ăn tốt uống tốt, cũng nhận mấy công việc".
"Thật sự không muốn đến làm ở công ty của Vương Hách Xuyên à?"
"Con không hợp với công ty đó".
"Thế con định tự mình tìm việc à?" Từ Trinh Phân cầm ấm nước trên bàn lên lắc lắc và phát hiện ấm nước trống không.
Bối Nhĩ Đóa lấy nước ngọt trong tủ lạnh ra: "Mẹ uống không?"
"Mẹ không uống đồ có ga".
"Sữa chua thì sao ạ?"
"Thôi cũng tạm".
Bối Nhĩ Đóa đưa sữa chua cho Từ Trinh Phân và trả lời câu hỏi của bà: "Vâng, con sẽ tự mình tìm việc".
"Làm gì?" Từ Trinh Phân vừa