Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2672 lượt.
thử xem có ngon không".
Bối Nhĩ Đóa cầm bát đũa, gắp miếng cá lên cắn một miếng, môi hơi bỏng một chút.
Anh ta chờ cô nhận xét.
"Đây... đúng là anh làm à?" Bối Nhĩ Đóa buột miệng nói, hai mắt tràn ngập sự sùng bái chân thành: "Còn ngon hơn cha tôi làm".
"Ở đây ngoài cô và tôi còn có người khác sao?" Ý anh ta là không phải tôi làm thì chẳng lẽ là cô làm?
Bối Nhĩ Đóa ăn hết miếng cá rán, khóe miệng dính một chút dầu. Diệp Trữ Vi nhìn hơi chướng mắt, tiện tay lấy khăn giấy lau vết dầu trên miệng giúp cô.
Cách lớp khăn giấy mỏng manh, nhiệt độ từ ngón tay anh ta truyền sang khóe môi cô. Còn cô thì trơ mắt nhìn động tác tự nhiên của anh ta, nhất thời không nghĩ được chuyện gì khác.
Anh ta thu tay về, đồng thời ánh mắt nhìn xuống, ngẫu nhiên rơi vào ngực cô. Phát hiện trên ngực cô cũng có một chút dầu chậm rãi nhấp nhô theo nhịp thở thuộc về riêng phụ nữ, anh ta đưa khăn giấy cho cô: "Chỗ này cũng có dầu, cô tự lau đi".
Bối Nhĩ Đóa nhận khăn giấy, xoay người đi, cúi đầu xuống nhìn. Giọt dầu đó rơi quá mức không đúng chỗ, rơi đúng điểm cao nhất trên ngực trái của cô.
Là ảo giác sao? Vừa rồi hình như anh ta rất thản nhiên nhìn vị trí nhạy cảm của cô mà cô cũng hoàn toàn không e ngại, hai người dường như đã quen...
Đột nhiên cô cảm thấy gian bếp này quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ đưa tay ra đã chạm vào đối phương.
Lúc cô quay lại thì anh ta đã tắt bếp, gắp cá rán ra đĩa, vẻ mặt còn thản nhiên hơn vừa rồi.
Dường như anh ta cũng ý thức được vừa rồi ánh mắt mình nhìn không đúng chỗ nên chỉ yên lặng không muốn nhiều lời như vẽ rắn thêm chân.
Cô thấy thế cũng không quá để ý nữa, tiếp tục rửa cà chua rồi vớt ra đặt lên thớt. Anh ta lại lùi hai bước, người cô đang nghiêng về phía trước, đầu cúi xuống, đến lúc ngẩng mặt lên thì đập thẳng mũi vào lưng anh ta.
Anh ta đặt bát xuống, quay lại cúi người xuống nhìn cô.
"Va vào mũi à?" Anh ta xác nhận lại, ánh mắt cuối cùng cũng hạ xuống ngang với mắt cô.
"Vâng, nhưng mà không sao". Cô cố gắng kiềm chế nhịp tim tăng tốc.
"Ờ, nhưng vì sao mặt cô lại đỏ như vậy?" Anh ta tỉ mỉ quan sát hai má cô.
"... Bởi vì trong bếp nóng quá".
"Trong này hơi nóng thật". Anh ta suy nghĩ một lát: "Cô ra ngoài đi, để mình tôi làm được rồi".
"Anh không cần hỗ trợ à?"
"Không cần". Anh ta đứng thẳng lên: "Cô đứng ở đây chỉ làm tôi mất tập trung".
"Hay là tôi đứng sang bên cạnh bày mâm giúp anh?" Dù sao cô cũng ngại giao hết mọi việc cho anh ta làm.
Anh ta cầm dao bổ cà chua cô đã rửa xong: "Cô đứng ở đâu cũng thấy được, tôi không thể nào coi như không thấy, cho nên cô cứ ra ngoài trước đi".
"..."
Thôi được, cô đi ra...
Bối Nhĩ Đóa ra khỏi bếp, Diệp Trữ Vi vừa nấu canh khoai tây cà chua vừa xào rau, có lẽ là lửa hơi nóng nên anh ta cảm thấy bực bội vô cớ. Sau khi xào nấu
xong, anh ta đứng một mình dựa vào cửa sổ, yên lặng nhìn cảnh sắc bên ngoài, sắc mặt hờ hững. Đến khi đã hoàn toàn gạt bỏ được hình ảnh không nên nghĩ đến ra khỏi đầu, anh ta mới không nói một lời bưng mâm ra ngoài.
Chỉ có anh ta mới biết, đây là chuyện từ trước đến nay chưa bao giờ xảy ra, cũng không thể xảy ra trong không khí như thế.
Chân thực lại giống như ảo giác, vừa rồi không ngờ anh ta lại thấy kích động...
Bữa cơm Diệp Trữ Vi nấu đã nhận được sự khen ngợi của tất cả mọi người. Đường Lật khen không dứt lời, Úc Thăng mỉm cười nói tay nghề nấu ăn của anh ta lại tiến bộ, Bối Nhĩ Đóa thì thể hiện sự khen ngợi bằng hành động thực tế, lần đầu tiên cô ăn được hai bát cơm...
Sau khi ăn xong, bốn người pha một ấm trà xanh, ngồi trò chuyện một hồi.
"Anh nhớ dạo học cấp ba anh ấy đại khái chỉ cao hơn anh ba bốn phân, đứng cạnh nhau không chênh lệch là bao. Lên đại học anh gần như không cao thêm nữa, anh ấy lại cứ cao mãi như đang tuổi dậy thì, đến tận năm thứ tư mới chấm dứt, cuối cùng cao hơn anh mười một phân". Úc Thăng nói về chiều cao của Diệp Trữ Vi.
Đường Lật nói: "Tăng chiều cao hình như có liên quan đến lượng vận động".
"Nói đến vận động thì anh không kém anh ấy chút nào". Úc Thăng vỗ vai Diệp Trữ Vi: "Rõ ràng là ông trời tương đối ưu đãi anh ấy".
Úc Thăng uống một ngụm trà, tỏ thái độ đồng tình: "Hoàn toàn có thể nói như vậy".
Đường Lật chợt nảy ra một ý nghĩ: "Diệp Trữ Vi, anh có thật sự xác định là mình thích phụ nữ không?"
Đây cũng là điều Bối Nhĩ Đóa quan tâm, tai cô đã dỏng lên.
"Đã xác định". Diệp Trữ Vi nói xong gạt cốc đứng dậy: "Tôi vào nhà vệ sinh một lát, mọi người cứ nói chuyện đi".
"Diệp Trữ Vi hôm nay có vẻ không bình thường". Úc Thăng ngẫm nghĩ: "Bát thịt kho vừa rồi hơi ngọt, chắc chắn là anh ấy đã cho một thìa đường. Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra".
Bối Nhĩ Đóa và Đường Lật đưa mắt nhìn nhau.
"Lúc tâm tình không tốt, anh ấy nấu ăn sẽ chẳng có mùi vị gì. Lúc tâm tình tốt thì ngược lại".
Úc Thăng vừa nói xong thì có điện thoại gọi đến. Anh ta nghe điện, ờ ờ mấy tiếng rồi nói sẽ đến ngay.
"Bây giờ anh phải đến giải quyết chút