Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
ng giày vò tôi nữa, chúng ta không hợp nhau.” Nếu là bạn bè, thi thoảng chia sẻ nỗi buồn còn được, nếu là tình nhân, cô lại không muốn ngày nào trong nhà mình cũng mịt mù khói súng giống như nơi chiến trường.
“Hợp hay không đâu chỉ thể hiện bằng lời nói, cô hợp với cậu ta, chẳng phải vẫn chia tay hay sao?” Diệp Minh Lỗi cười nhạt, rồi cũng cúi đầu chăm chú ăn, không nói gì nữa.
Trong một khoảng thời gian, chỉ còn nghe thấy tiếng dao, dĩa va lách cách vào đĩa, hai người đều bực tức đến nỗi không còn muốn nói thêm câu gì.
“Anh cứ ăn đi nhé, tôi phải về rồi.” Chu Lạc ăn xong, gọi phục vụ tới thanh toán, không ngờ Diệp Minh Lỗi cũng vội vàng lau miệng, thản nhiên nói: “Suất ăn của tôi cũng thanh toán vào hóa đơn của cô ấy”.
Người phục vụ sững sờ trong giây lát, nhưng nhanh chóng cầm thẻ tín dụng của Chu Lạc đi ra, bỏ lại cô đang tức tối đập bàn, “Diệp Minh Lỗi, anh có nhầm không đấy, đây là nhà hàng của bạn anh mà”.
“Thế thì sao chứ?” Diệp Minh Lỗi tỏ vẻ bất cần, dường như đã cầm chắc được cô.
Chu Lạc vô cùng tức giận, một người sắp thất nghiệp như mình còn gặp phải một kẻ ăn bám, thật là khôi hài, anh ta đang cướp của người nghèo bù đắp cho kẻ giàu đây! Tuy nhiên, nhớ lại có lần anh cũng đã mời cô, cũng không tiện nói thêm câu gì, sau khi ký vào hóa đơn, cô bực bội rời đi.
“Cô đưa tôi về nhé.” Diệp Minh Lỗi quả nhiên cũng đi ra theo, tiếp tục thốt lên những câu khiến người ta kinh ngạc.
“Anh không đi xe đến đây ư?” Chu Lạc nhẫn nại hỏi.
“Tôi vừa uống rượu, không lái xe được.” Diệp Minh Lỗi nói với vẻ mặt vô tội.
…
Bước lên phía trước, vẫy một chiếc taxi, Chu Lạc quay lại nói: “Tôi còn uống nhiều hơn anh, hơn nữa, hôm nay tôi cũng không đi xe”.
“Vậy thì cô đưa tôi về bằng taxi.” Anh không để cô kịp nói gì, mở cửa xe ngồi luôn vào băng ghế sau.
Chu Lạc không còn cáu giận nữa, bây giờ nếu bỏ đi sẽ chứng tỏ mình quá nhỏ nhen, đưa về thì đưa về, một bữa ăn trong nhà hàng sang trọng còn mời được, cũng không đến nỗi thiếu thốn chút tiền lẻ đi taxi.
Chu Lạc ngồi ở vị trí ghế lái phụ ngay cạnh người lái xe, nhìn ra ngoài cửa xe ngắm dòng người xe cộ tấp nập qua lại, thầm nghĩ, dân số ở Bắc Kinh đông thật. Hồi nhỏ ở nhà, kiếm được một đứa bạn chơi cùng thật khó, sau này lớn lên cứ thích ở chỗ đông người, không ngờ ở một thành phố phồn hoa náo nhiệt như thế này, lại vẫn thấy rất cô đơn.
Liếc mắt nhìn về phía Diệp Minh Lỗi qua gương chiếu hậu, thấy anh đang nhắm mắt lại ngả người trên ghế. Người đàn ông này thực ra cũng là một trang nam nhi khôi ngô tuấn tú phong lưu giàu có, nếu bỏ đi chút bản tính đa tình và miệng lưỡi cay nghiệt, thì dù thế nào cũng rất giống các nhân vật nam chính trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Hai người thi thoảng lại gặp nhau, xem ra cũng rất có duyên, nhưng không hiểu vì sao, cô lại không hề có cảm tình với anh. Nhìn thấy Đại Đổng, cô luôn cảm thấy đỏ mặt, tim đập thình thịch, nhìn thấy Diệp Minh Lỗi, cô cũng cảm thấy đỏ mặt, tim đập thình thịch, nhưng cô biết đó là cảm giác tức giận. Hồi nhỏ, khi bị anh em họ bắt nạt, cô cũng từng có cảm giác này.
Chu Lạc khẽ thở dài, nếu có thể chi phối tình cảm, cô thà yêu Diệp Minh Lỗi, hoặc Lịch Chủy, thậm chí là anh chàng đã ly hôn Dương Thụ Thành cũng còn hơn anh chàng nhà giàu mới nổi Đại Đổng vừa là thiên tài vừa ngốc nghếch kia.
Tuy nhiên, nghĩ tới tên cậu, trái tim của Chu Lạc như thắt lại, vội vàng đưa mắt nhìn ra ngoài xe, lập tức nhận ra cô đang đi qua quán bar mà lúc trước cô đã vào, quan sát thêm chút nữa, Chu Lạc vội bảo lái xe dừng lại.
Chạy băng qua dòng xe đang tấp nập ngược xuôi, chịu đủ mọi lời nguyền rủa trách mắng của các tài xế, Chu Lạc đã đến được phía ngoài cửa của quán bar, chăm chú nhìn chiếc xe đang bị gắn một biên bản phạt tiền vì đỗ sai nơi quy định.
“Cô điên rồi à! Muốn chết ư!” Diệp Minh Lỗi đuổi theo sau, tức tối quát vào mặt cô, rồi sau đó cùng nhìn ngắm chiếc xe, “Ồ, xe của cô? Sao lại đỗ ở đây, bị lấy trộm à?”.
Chu Lạc cắn chặt môi lại, quay nhìn xung quanh rồi rảo bước về phía cửa quán bar.
Nếu nói rằng quán bar ban nãy rất náo nhiệt, thì giờ đây chỉ có thể dùng từ hỗn loạn để miêu tả. Tiếng nhạc chát chúa đinh tai nhức óc, đám người điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc. Chu Lạc vừa đẩy cửa, một luồng hơi nóng và những thứ mùi hỗn tạp ập tới, khiến cô có ý định dừng lại.
Do dự trong giây lát, cô lại lấy hết dũng khí bước vào, nhón chân quay nhìn khắp xung quanh, đáng tiếc là ánh đèn quá mờ ảo, ngoài ban nhạc đang biểu diễn trên sân khấu ra, về cơ bản đều không nhìn rõ mặt của những người khách.
“Này, cứ cho là ly hôn rồi, cô cũng không cần bắt đầu…” Diệp Minh Lỗi đuổi theo vào, có vẻ như anh cũng không quen với môi trường ở đây, nhưng hai từ “sa đọa” của anh còn chưa kịp thốt ra, đã bắt gặp ngay một đôi nam nữ đang loạng choạng dìu nhau đi ra phía cửa.
Đây không phải là lần đầu tiên Chu Lạc nhìn thấy Phan Lan say rượu, nhưng lại là lần đầu tiên muốn cho cô ta tỉnh rượu.
Chu Lạc dồn hết sức lực vào bàn tay phải, khi vung lên cánh tay cô đột ngột chuy