Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

iên phải làm được. Vì vậy cô lại càng ân hận, hận bản thân mình thích xía vào chuyện của người khác, hận bản thân mình ăn nói thiếu suy nghĩ tới bầm gan tím ruột.
Lịch Chủy, anh ta là bạn của bố cô, hình như hơn cô ít nhất cũng chục tuổi, dù thế nào cũng có thể coi là bậc cha chú rồi. Mặc dù là một người đàn ông điển trai thượng hạng, nhưng bản thân cô chưa bao giờ có ý định gì đó với anh ta, sao Châu Châu đột nhiên lại thốt ra câu đó?
Hậu sinh khả úy, thế hệ 00X, quả là càng lợi hại.
Còn nữa, tự nhận làm gia sư dạy vẽ cho Châu Châu, cái cô bảo mẫu họ Lý muốn lấy lòng Lịch Chủy kia, chắc sẽ không cho rằng cô có ý định tranh giành bát cơm với người ta chứ? Chuyện nhà mình còn đang rối tung rối mù, vô duyên vô cớ lại gây thù kết oán, thật là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Sớm biết thế này, cô thà ngồi lì ở nhà khóc lóc vật vã chứ không nhiều chuyện đến mức gọi điện thoại cho Lịch Chủy còn hơn.
Sau khi ra khỏi khu giải trí, Lịch Chủy có việc gấp phải đi, vốn định bảo lái xe đưa cả hai chị em về nhà họ Lịch chơi, Chu Lạc đâu còn tâm trí để vui chơi, đành nhẫn tâm nhìn khuôn mặt đầy vẻ thất vọng của Châu Châu, lập tức lấy lý do nhà có khách để cáo biệt, sợ họ còn bận việc, cô cũng từ chối không để họ tiễn chân.
Sau khi ngồi vào taxi, Chu Lạc vội gọi điện về nhà, không ai nghe máy, Đại Đổng rõ ràng vẫn chưa về. Một cảm giác thất vọng trào dâng, tâm trạng không tốt lại có dịp tìm về.
Chọn đại một địa điểm đông đúc để xuống xe, Chu Lạc rảo bước đi bộ trên phố, cảm thấy cô đơn giữa dòng người tấp nập qua lại. Mặc dù cô không đạt được đến tiêu chuẩn của một khuê nữ con nhà danh giá, nhưng cũng không đến nỗi quá kém cỏi trong số đông, lảng tránh sự cô đơn cũng là lảng tránh nỗi hoang tưởng.
Cứ đi tới khi hoàng hôn buông xuống, đi cho tới khi hai chân tê cứng, đi cho tới khi bụng dạ đói mềm, hoa mắt chóng mặt lựa chọn một cánh cửa, cứ thế đi vào theo dòng người, phát hiện đó lại là một quán bar, bên trong vang lên những âm thanh chát chúa. Chỗ nào cũng thấy người ta lắc lư, thời tiết đã giữa mùa thu, thế nên ai nấy đều ăn mặc rất mát mẻ.






Đây là nơi Chu Lạc chưa từng đặt chân tới bao giờ, vốn định quay đầu bước ra, lại bị một đám người mới tới đẩy dồn vào bên trong. Cô nghe thấy tiếng mấy cô gái trẻ sôi nổi thảo luận, đại khái là hôm nay có một DJ rất nổi tiếng đến biểu diễn ở quán này, vì vậy quán bar mới náo nhiệt như vậy.
Mấy cô gái đó, khuôn mặt trẻ trung rạng rỡ, để kiểu tóc tổ chim nhìn có vẻ tùy tiện nhưng thực ra được tạo kiểu rất công phu, sau khi cởi áo khoác để lộ áo hai dây và váy ngắn cùng đôi tất da chân mỏng, nhìn lại bộ dạng của mình trong bộ quần áo thể thao rộng thùng thình màu tím, hành động so sánh đó đã mang tới một sự kích động mạnh về tâm lý đối với Chu Lạc.
Trước đây, mặc dù biết rõ mình là một cô gái muộn chồng, cũng ý thức được rằng tuổi trẻ đang dần dần trôi qua, nhưng cô chưa từng có cảm giác bản thân mình già nua và lạc hậu như lúc này. Sự bận rộn và vất vả trong suốt nhiều năm qua hiện lên trong đầu, Chu Lạc cảm thấy buồn rầu vô hạn.
Người ta vẫn nói phụ nữ như những đóa hoa, cô bước vào đời một cách cao quý, kiêu hãnh, nỗ lực phấn đấu, đấu tranh, nhưng từ đầu tới cuối vẫn chỉ cô đơn trong bóng tối, không người thưởng thức cũng không người hỏi han. Đợi đến khi hoa tàn, mới phát hiện rằng cô kỳ thực chẳng sinh trưởng ở chân trời góc bể, xung quanh cô cũng không thiếu những người yêu mến thích thưởng thức hoa, chỉ là có từng lớp từng lớp kính dày ngăn cách cô với thế giới, tự chôn vùi bản thân mình trong góc khuất.
Mặc kệ khuôn phép, mặc kệ đạo đức, mặc kệ thể diện, mặc kệ phong độ, ly hôn rồi lại thất nghiệp, cô xui xẻo như vậy, đã không còn gì để mất nữa, cô cần phải thay đổi cách sống khác.
Chu Lạc vốn ưa nhẹ nhàng, hơn nữa, thấy phản ứng vừa rồi của mình quá kích động, sau khi trấn tĩnh rồi liền nhận ra Diệp Minh Lỗi chỉ là nạn nhân không may gặp phải lúc tâm trạng của cô không tốt. Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, cố gắng dùng ngữ khi bình thường nhất để “ừm” một tiếng.
“Tôi còn chưa từng kết hôn lần nào, sẽ không lấy phụ nữ đã ly hôn.” Diệp Minh Lỗi lập tức ngồi thẳng người, trình bày rõ lập trường.
“Tôi phải ‘cảm ơn’ anh! Cuối cùng cũng coi như thoát khỏi miệng hùm rồi!” Chu Lạc lườm anh một cái, uể oải ăn tiếp.
“Nhưng tôi không bận tâm đến việc cặp bồ với một người phụ nữ đã ly hôn, hay là, chúng ta thử xem? Nếu cô phục vụ tốt, khiến tôi vui vẻ, chưa biết chừng tôi lại lập cô làm chính thê cũng nên.” Diệp Minh Lỗi mặt mày hớn hở đưa ra lời đề nghị, lập tức đưa tay đón ngay được một con dao ăn đang bay tới như đã chuẩn bị sẵn từ trước, dao bên tay trái, dĩa bên tay phải, vừa hay để dùng bữa, trải khăn ăn xong, bắt đầu dùng bữa.
Thấy hai tay mình trống không, Chu Lạc dùng luôn bộ dao dĩa còn sạch đang đặt ngay trước mặt anh. Tuy nhiên, sau khi bị anh phá quấy, tâm trạng bực tức khiến mạch máu lưu thông, nỗi ưu phiền của cô được giảm đi không ít.
“Diệp Minh Lỗi, anh đừ