Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

đứng sững lại, kinh ngạc đến quên cả tức giận, “Họ quen nhau ư?”
“Anh vốn có lòng tin rằng sẽ khiến bố mẹ em chấp nhận anh.” Chu Lạc nghe xong câu nói này, biết còn có câu sau nên vẫn bình tĩnh yên lặng lắng nghe. Nào ngờ, cậu lại chuyển hướng câu chuyện, “Anh cứ nghĩ rằng, chuyện hôn nhân của chúng ta vốn rất ít người biết, nếu ly hôn, cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của em”.
Chu Lạc vừa nghe câu này lập tức nổi giận, “Anh nghĩ, anh dựa vào cái gì mà nghĩ như vậy chứ!”. Nghĩ đến việc mọi người xung quanh bàn tán, cô chỉ hận một nỗi không thể tát thêm cho cậu cái nữa.
“Bây giờ anh thay đổi quyết định rồi, chúng ta làm lại từ đầu, được không?” Đại Đổng thành khẩn nói.
Nhìn dáng vẻ trịnh trọng nghiêm túc của cậu, Chu Lạc tức quá thành ra bật cười, “Anh dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ chấp nhận anh? Ngựa hay không quay đầu ăn bãi cỏ cũ mà! Anh nghĩ rằng ngoài anh ra, tôi không thể lấy được ai khác ư!”. Hình ảnh Phan Lan gắng hết sức dựa vào người cậu ban nãy lại hiện ra trước mắt, nghĩ đến việc Phan Lan là người đầu tiên biết chuyện trong nhà Đại Đổng, mà mẹ cậu bị bệnh lại là Phan Lan tới chăm sóc, bọn họ chăm sóc cho nhau, chăm sóc tới cả quán rượu nữa, bản thân mình từ đầu tới cuối chỉ giống như một kẻ ngốc, bị che mắt lại. Cô lập tức cất giọng rắn rỏi: “Anh bây giờ nghèo khổ rồi, đến bản thân mình còn không tự lo được, tôi lại chê nghèo tham giàu đấy, Diệp Minh Lỗi hào hoa giàu có, lại theo đuổi tôi không rời, tôi thấy lấy anh ta còn tốt hơn lấy anh nhiều”. Dù sao Diệp Minh Lỗi cũng không ở đây, Chu Lạc chẳng ngại mặt dày, lúc này, chỉ cần có thể giúp cô thoát khỏi tình cảnh khó khăn, dù người nào hay việc gì cũng có thể trở thành vũ khí để lợi dụng.
Sắc mặt của Đại Đổng lúc trắng lúc đỏ, chăm chú nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cũng thốt lên mấy chữ, “Anh ta rất phong lưu”.
Lông mày của Chu Lạc nhếch lên, “Chẳng phải anh nói anh ta phong lưu nhưng không hạ lưu sao? Hơn nữa anh ta đối với tôi chân thành hơn nhiều, từ trước tới giờ cũng không hề che giấu bản tính phong lưu, cũng không có một thanh mai trúc mã lúc nào cũng túc trực ở bên cạnh không chịu rời”. Vốn dĩ cô còn muốn bổ sung thêm một câu: Anh ta dù có đi chơi gái cũng không lấy xe của tôi để đi. Nhưng rốt cuộc Chu Lạc cũng không nỡ khiến cậu bị tổn thương quá nặng nề.
Đại Đổng giống như một quả bóng bị xì hơi, hai cánh tay vốn ôm chặt vì sợ cô bỏ đi cũng dần dần buông xuống. Gió đêm thổi tới, rời khỏi vòng tay ấm áp của cậu, Chu Lạc chợt cảm thấy ớn lạnh, nhưng nghĩ tới những đau khổ mà cậu mang tới cho cô trong thời gian qua, lập tức lại trở nên cứng rắn, “Dù so sánh như thế nào, tôi cũng không có lý do để chọn lại anh thêm lần nữa đâu”. Ngữ khí của câu nói này đã dịu dàng hơn nhiều, nghe ra không giống một lời trách móc, mà lại giống một lời khuyên, chỉ là không biết câu nói đó đang khuyên nhủ cậu hay khuyên nhủ chính bản thân cô.
Ngoài vết ngón tay tấy đỏ, những chỗ khác trên khuôn mặt Đại Đổng đều trắng bệch, rất lâu sau cậu mới mở lời, “Khuya rồi, để anh đưa em về”.
Mãi tới tận nơi ở của Chu Lạc, lại đưa cô tới tận cửa, hai người vẫn không nói thêm với nhau câu nào. Đại Đổng đưa chìa khóa và thẻ ngân hàng cho cô. Chu Lạc không nhận, mỉm cười bông đùa: “Mua bán không thành, tình nghĩa vẫn còn, tôi tuy ích kỷ về mặt tình cảm, nhưng vẫn luôn hào phóng với bạn bè”.
Nhưng Đại Đổng lại không hề cười, “Xin lỗi, anh đã nói dối em. Anh bây giờ mặc dù gặp khó khăn, cũng chưa đến mức cùng đường, hôm qua sở dĩ anh nói như vậy, là vì Phan Đông xúi anh dùng khổ nhục kế”.
Nụ cười trên khuôn mặt của Chu Lạc cũng lập tức biến mất, giật phắt mấy thứ đó lại, “Kẻ nghèo khổ rồi biến thành đại gia, rồi lại tuyên bố phá sản, sau đó lại nói là giả dối, anh xem tôi là thứ để đùa giỡn chắc”. Tiếp đó là một tràng cười lạnh lẽo, “Tôi không đủ trình độ để kết bạn với anh, mời anh về, tôi không tiễn, sau này dừng gặp lại nữa!”. Nói xong quay đầu vào phòng, định đóng cửa lại nhưng đã bị người đằng sau chen vào, hơn nữa còn giữ chặt cửa, không chịu buông tay.
“Bỏ tay ra, cút đi, nếu không tôi báo cảnh sát!” Chu Lạc chưa bao giờ đối xử với cậu lạnh nhạt như thế.
“Lạc Lạc, anh biết anh làm sai nhiều việc. Nhưng, em không thể oán trách anh, ngoài khổ nhục kế đêm qua ra, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc lừa dối em.” Cậu không chỉ giữ chặt lấy cô, để tránh việc cô giãy dụa, lại ôm chặt lấy cô một lần nữa.
Đúng vậy, Đại Đổng không lừa dối cô, chỉ là không nói những điều không muốn nói, hoàn toàn giấu cô. Cô có thể hiểu rằng cậu thậm chí còn lười không muốn nghĩ tới chuyện nói dối cô không?
“Lạc Lạc, anh không cố tình giấu em. Ngoài lúc ban đầu không biết nên làm thế nào, sau đó lại bị nhốt trong trại tạm giam, anh bị kích động hoàn toàn, bởi vì anh không biết bản thân mình có rửa sạch được tội danh hay không. Anh nợ những người trong gia đình quá nhiều, nếu sau đó em út không chủ động tới tự thú, mà anh lại không có bằng chứng ngoại phạm, anh, anh có thể sẽ phải chịu tội.” Đại Đổng ôm chặt lấy Chu Lạc, vùi sâu khuôn mặt mình v