Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

ì nếu như cô giải thích rằng cậu không hề có phản cảm đối với cô và sự thổ lộ của cô, chắc cũng không đến nỗi quá đáng chứ?
“Chu Lạc, anh không dám nói rằng anh bận rộn nhiều như thế nào, nhưng anh cũng không có thời gian để đi ăn cơm và nói chuyện phiếm với một người không có liên quan tới mình, hơn nữa...” Đại Đổng dừng lại một chút, trái tim của Chu Lạc đã loạn nhịp, “hơn nữa, anh đã hẹn em cùng đi leo núi”.
Lần này Chu Lạc không nhìn rõ đôi tai của cậu có đỏ hay không, nhưng cô cảm nhận được rằng, cậu lại xấu hổ, chưa biết chừng, chưa biết chừng Đại Đổng cũng chưa từng yêu bao giờ, vì vậy cảm thấy việc hẹn một người con gái cùng đi leo núi là có thể nói rõ tất cả rồi.
Mãi cho tới khi chia tay với Đại Đổng, sau đó đi vào nhà, rồi chào hỏi với dì Mai, tiếp đấy về phòng của mình, Chu Lạc vẫn trong trạng thái ngây ngất.
Dựa lưng vào cánh cửa phòng sơn màu trắng, Chu Lạc dùng hai mu bàn tay áp vào đôi má nóng rực của mình, như thể muốn hạ nhiệt cho bản thân, đáng tiếc là hành động đó lại không có hiệu quả. Cô liền đá tung đôi giày ra khỏi chân, lao ngay lên chiếc giường to mềm mại, vùi mặt vào lớp ga trải giường bằng lụa mềm mịn mới cảm nhận được một chút mát dịu.
Hôm nay là ngày gì vậy nhỉ, cô chỉ đi xem phim một mình, liền thu hoạch được một người yêu tương lai – đây là biệt danh mới mà Chu Lạc đành cho Đại Đổng, đồng thời thầm dự tính xem bao giờ có thể bỏ được từ “tương lai” đi. Vì thời gian hai người quen biết nhau vẫn còn ngắn ngủi, hai người cũng không phải là người phóng khoáng, nhất định không thể nói bắt đầu đã tình cảm ngọt ngào anh anh em em, nhưng, tất cả những chuyện xảy ra trong buổi tối hôm nay đã đủ khiến Chu Lạc mất ngủ cả đêm rồi.
Đồng thời, Chu Lạc còn xấu hổ phát hiện ra rằng, cô rất thích cảm giác Đại Đổng đụng chạm vào cơ thể mình. Từ cái vỗ vào mu bàn tay của cô trong bữa ăn tối đến cánh tay bị cậu nắm chặt lại khi cô muốn bỏ chạy, còn cả bàn tay bị Đại Đổng gỡ xuống khi đưa lên che mặt nữa. Tất cả những sự đụng chạm đó và cảm giác hiện tại được đại não của cô hồi tưởng đi hồi tưởng lại hết lần này tới lần khác, lặng lẽ, bí mật, không thể nói với ai được, chỉ dám thực hiện khi vùi đầu vào trong chăn.






Bắt đầu từ ngày thứ hai, Chu Lạc liền bước vào một trạng thái hoàn toàn mới. Cô làm việc vẫn hết sức hăng hái nhiệt tình, giải quyết công việc vẫn dứt khoát nhanh nhẹn như cũ, những thứ cần phải nhớ vẫn một chữ không sai, nhưng có chỗ nào đó rõ ràng không còn giống như trước nữa rồi.
Các đồng nghiệp khác, đại đa số đều cho rằng Chu Lạc gặp phải một chuyện gì đó rất vui, có người còn cảm thấy có thể cô rất tự tin và nắm chắc phần thắng trong cuộc cạnh tranh thăng chức lần này, chưa biết chừng có được sự đảm bảo nào đó từ phía lãnh đạo. Vậy là trong những ánh mắt nhìn cô, có đố kỵ, có ngưỡng mộ, còn có những người đầu óc nhạy bén đã bắt đầu tìm cách tiếp cận cô. Dù sao người ta cũng sắp là một phần tử của lãnh đạo rồi, mọi người cùng xuất phát từ một đơn vị cơ sở, sau này chạm mặt cũng dễ nói hơn nhiều.
Đồng Đan lại có cách nhìn nhận khác với mọi người, sau hai ngày ngoảnh mặt làm thinh quan sát, cô nàng tìm một cơ hội kéo Chu Lạc lại một góc trong nhà vệ sinh.
“Á, chuyện gì vậy?” Chu Lạc cười hì hì hỏi lại.
Đồng Đan trợn tròn mắt lên ngắm nghía cô một hồi từ đầu tới chân, không bỏ sót chỗ nào, bỗng nhiên cất giọng nói: “Chị Lạc Lạc, chị không phải là vừa mới bị thất thân đấy chứ?”. Lẽ nào lại chính là buổi tối hôm đó? Trời ơi, lẽ nào mình lại là người chứng kiến đêm trong trắng cuối cùng của một cô gái đã hai mươi tám tuổi!
Một giây ngay sau đó, Chu Lạc lại phủ định suy nghĩ của mình, thầm tự nhủ, thảo nào hầu hết các lãnh đạo đều trọng nam khinh nữ, nhân viên nữ thường tương đối phức tạp, còn chưa lập gia đình, chỉ mới có chút mầm mống của sự yêu đương, mà đã trở nên dây dưa không dứt khoát rồi.
Bởi vì có sự đấu tranh tư tưởng trước đó, Chu Lạc ngược lại lại càng gắng hết sức tập trung tinh thần vào công tác chuẩn bị. Bằng không, nếu dự án không thành công, cô sẽ bị nghi ngờ rằng trong tiềm thức mình đã bị xui dại, không thể nỗ lực để thực hiện một cách tốt nhất. Nếu đúng như vậy, cô sao xứng với sư tổ - người đã biết cô bao nhiêu năm qua? Sẽ vi phạm đạo đứng nghề nghiệp, cũng có lỗi với tất cả những nhân viên đang cùng chung lợi ích trong viện này.
Nhưng, là một cô gái muộn chồng lại lớn tuổi, công việc dù có bận rộn thế nào cũng không thể ngăn cản chuyện Chu Lạc kiếm tìm hạnh phúc. Thứ Sáu làm thêm giờ đến tận khuya, ngày hôm sau mới sáng sớm đã lái xe đến Tây Sơn, mặc dù đôi mắt thâm quầng nhưng tinh thần lại hưng phấn khác thường.
Hưng phấn suốt cả quãng đường, khi sắp tới nơi, vừa nghĩ đến việc phải đối mặt với Đại Đổng, trong lòng Chu Lạc lại cảm thấy căng thẳng. Cô nhút nhát, không biết nên dùng thái độ nào để đối diện với Đại Đổng – người bỗng nhiên trở thành người yêu tương lai của mình, nhưng lại rất muốn biết thái độ của Đại Đổng đối với cô liệu có thay đổi gì không.