Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
Trước khi xuống xe, Chu Lạc mở chiếc gương gắn trên tấm chắn nắng ra, kiểm tra lại lần cuối trang phục của mình, bộ đồ thể thao màu phấn hồng pha lẫn màu xám, mũ lưỡi trai cùng màu với mái tóc buộc kiểu đuôi ngựa sau gáy, hy vọng sẽ không mang lại cảm giác cưa sừng làm nghé cho người khác.
Đến địa điểm tập kết, Chu Lạc mới phát hiện ra mình đã quá lo lắng rồi. Cả nam lẫn nữ tham gia leo núi, khoảng cách chênh lệch độ tuổi rất lớn, thậm chí có cả một gia đình ba thành viên cùng đi leo núi. Đại bộ phận đều ăn mặc rất sặc sỡ, đứng lẫn trong đám người đó, cô tuyệt đối không thể coi là bắt mắt được.
Người bắt mắt nhất chính là Đại Đổng, mặc dù cậu cũng chỉ mặc một bộ đồ thể thao màu xanh trắng đơn giản, nhưng với tác phong tự tin thoải mái cùng vẻ ngoài tự nhiên của Đại Đổng khi đứng ở đó, tất cả mọi người đều trở thành dưa hỏng táo thối hết, ngay cả tư cách làm nền cho cậu cũng không có. Sau khi nhìn thấy cô, Đại Đổng mỉm cười chạy lại đón, lộ rõ hàm răng trắng bóng, trong ánh nắng của buổi sớm mai cả người cậu sống động đến nỗi khiến trái tim cô rạo rực, đợi khi Đại Đổng tới gần rồi, bỗng nhiên lại cảm thấy có chút hoa mắt.
Chu Lạc nhanh chóng phủ định kết luận mà cô phải trằn trọc thao thức mới có được. Đại Đổng, một Đại Đổng như thế này, cho dù ở lì trong nhà ít ra ngoài, cho dù không gần với nữ sắc, sao đám đàn bà con gái lại có thể bỏ qua cậu chứ!
“Sắc mặt của em không được tốt lắm, có phải là không khỏe không? Nếu không khỏe, hay là về nhà nghỉ ngơi đi.” Đại Đổng đi đến trước mặt nhìn cô, đầu lông mày khẽ nhíu lại.
Chu Lạc vội vàng thu lại những suy nghĩ xa xôi, cảm thấy ngọt ngào trước sự quan tâm của Đại Đổng, nhưng đã đến đây rồi, cô sao có thể ra về được. Cô nhanh chóng đáp lại cậu bằng một nụ cười rạng rỡ, “Không sao, chỉ là hôm qua ngủ không ngon, không ảnh hưởng lắm”.
Có được sự đảm bảo của cô, Đại Đổng mới cùng cô bước về phía mọi người đang tập trung dưới chân núi. Mọi người đã tới gần đủ, chỉ đợi tới giờ là đồng loạt xuất phát.
Trong câu lạc bộ ô tô này, mối quan hệ của Đại Đổng với mọi người rõ ràng là rất được, khi Chu Lạc và cậu sóng bước tới nơi, gây được sự chú ý không nhỏ, rất nhiều người chào hỏi đồng thời nhìn chằm chằm, phần lớn ánh mắt của những người đó đều có chút hiếu kỳ.
Còn có một số cô gái trẻ, lại không chỉ đơn thuần là hiếu kỳ như vậy, ánh mắt đó giống như những lưỡi phi đao vậy. Khi Chu Lạc cảm thấy da mặt của mình sắp bị đâm thủng lỗ chỗ, có người không kìm nén được nữa.
“Đại Đổng, ai đấy? Chị gái của anh à?” Một âm thanh trẻ trung lanh lảnh vang lên, đồng thời đứng chắn ngay trước đường mà họ đang đi vào.
Thật tức quá đi mất! Khuôn mặt Chu Lạc xám ngoét cả rồi, chẳng qua cũng chỉ chênh lệch một tuổi thôi mà, nhìn bề ngoài lại rõ rệt đến thế sao? Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không có ý tốt của đối phương, Chu Lạc cân nhắc xem nên dùng thái độ như thế nào để phản kích lại. Suy cho cùng thì cũng là lần đầu tiên tiếp xúc trong phạm vi cuộc sống của Đại Đổng, nặng nề quá sẽ ảnh hưởng tới hình tượng, yếu đuối quá lại dễ bị người ta bắt nạt.
Không ngờ một người thường ngày vốn ít nói như Đại Đổng lúc này lại mở miệng nói trước: “Sao lại thế được, đây là Chu Lạc, bạn của anh”. Nói xong chỉ vào bãi đất bằng cách đó không xa, nói với Chu Lạc: “Đi thôi, thường ngày em cũng không hay vận động, hãy khởi động cho nóng cơ thể trước đã, không lát nữa sẽ bị chuột rút đấy”. Nói xong hai người lách qua một bên đi khỏi chỗ đó, không buồn nhìn lại người vừa chặn đường họ nữa.
Bước chân đi trên đường mà Chu Lạc ngỡ như mình đang đi trên mây, Đại Đổng đã nói là “bạn của anh” chứ không phải là “một người bạn của anh”. Ở thành phố này, ý nghĩa của hai cụm từ đó hoàn toàn không giống nhau, rất nhiều thanh niên thường dùng cách nói đầu tiên đó để nói về bạn trai hoặc bạn gái của mình.
Đại Đổng không phải là người của thành phố này, nhưng đã sống ở đây hơn mười năm rồi, ý của cậu đúng là ý đó sao? Có đúng vậy không? Chu Lạc cảm thấy băn khoăn, nhưng lại không dám hỏi, trái tim cứ nhấp nha nhấp nhổm lên xuống không yên. Lại nghĩ tới chuyện chẳng qua chỉ là một dịp đi leo núi, mà đã có thể chứng kiến tiểu mỹ nữ nhìn Đại Đổng như muốn ăn sống nuốt tươi, có thể thấy cậu rất đắt khách, tình địch rất hung hăng. Vậy thì, nắm xương già này của cô, liệu có sức chiến đầu không, năng lực chiến đấu có thể duy trì được bao nhiêu lâu?
Tự mình trách mình không phải là tác phong từ xưa đến nay của Chu Lạc, đối với sự việc khác, cô luôn xem nhẹ chuyện được mất. Đây cũng là lần đầu tiên cô nghi ngờ bản thân mình như vậy, chỉ bởi vì Đại Đổng trẻ hơn cô, ngoại hình đẹp hơn cô, ngay cả sự nghiệp cũng có khả năng mạnh hơn cô.
Nếu bỏ qua Đại Đổng, đương nhiên sẽ không có tâm trạng lo lắng được mất của hiện tại. Nhưng, ngẩng đầu ngước nhìn người đang tập các động tác thể dục ở bên cạnh kia, sức hấp dẫn tỏa ra bốn phía, chỉ ở bên cạnh cậu thôi cũng cảm thấy thoải mái rồi, cô có nỡ buông tay không?
Đáp án rất rõ ràng, nếu dễ từ bỏ như thế, cô đã không tìm tới đây để leo núi trong t