Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

trở nên yên lặng, lại có người bước vào.
Chu Lạc quay đầu lại, chỉ nhìn thấy phía sau lưng vì người đó đang đứng nói chuyện với quan khách mà đã cảm thấy người này phong thái khác thường.
Đợi đến khi người đó quay đầu lại, đôi mắt sáng như hai vì sao trong đêm đông quét qua phía này, Chu Lạc không kiềm chế được giật thót mình một cái, sững người trong giây lát, tự nhủ thầm trong bụng, sao thiên hạ lại có một nhân vật xuất chúng như vậy!
Thế nào gọi là “Quân tử nhún nhường, ôn hòa như ngọc”, hơn nữa, người này lại là một miếng ngọc Hòa Điền trắng màu mỡ dê hoàn mỹ không một chút tì vết. Thực ra, những người đàn ông có ngoại hình xuất chúng, Chu Lạc cũng coi như đã gặp không ít, những người xa xôi thì khoan không nói, riêng bố của cô cũng là một sản phẩm hảo hạng, đáng tiếc là từ nhỏ, Chu Lạc nhìn quen rồi, sớm đã phát mệt vì phải thẩm định cái đẹp rồi, còn cả Đại Đổng nữa, cũng là một trang tuấn kiệt, nhưng so với người này, đều thua kém hết. Bố cô thua anh ta ở chỗ tuổi tác đã cao, cơ thể hơi phát tướng; Đại Đổng thua ở chỗ chưa đủ từng trải, khí khái không đủ lớn mạnh; còn với kiểu người như Diệp Minh Lỗi, nếu đem so sánh với anh ta, đều trở thành đá cuội.
Nhưng “đá cuội” lại cũng không cam tâm khi bị bỏ qua, ghé sát vào tai cô, khe khẽ nói: “Lau nước dãi đi, đó là con rể út của chủ nhân buổi tiệc hôm nay đấy”.
Ông cụ hôm nay mừng thọ tám mươi tuổi, do đó, dù là con rể út của cụ, người này xem ra cũng đã ở độ tuổi bốn mươi rồi. Khi anh ta tươi cười bước tới chúc thọ ông cụ, đuôi mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ mờ.
Nhưng, đàn ông như rượu, chưa đến một độ tuổi nhất định, mùi vị thơm lừng nồng đậm đó không thế nào ủ ra được. Người này rõ ràng đang trong độ tuổi tráng niên, dù ở sự nghiệp hay phong thái. Do đó mọi cử chỉ động tác đều toát lên một sức hấp dẫn khiến người khác khó mà cưỡng lại được, nơi nào mà sức hấp dẫn đó lan tỏa, già trẻ gái trai đều bị giết hại hết, không một ai sống sót.
Cô bé hát bài hát chúc thọ ban nãy nhìn thấy người mới đến, vui mừng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay ông cụ, lao thẳng về phía người đó như ngư lôi, được anh ta bế bổng lên, cười khanh khách gọi “bố”.
Chu Lạc lúc bấy giờ mới định thần lại, nhớ tới lời chọc cười ban nãy của Diệp Minh Lỗi, không kiềm chế được quay sang lườm anh một cái. Cô dù có háo sắc, cũng không phải là người không có đạo đức, đây là người đàn ông đã có gia đình, dù có thêm mười người như vậy nữa cô cũng chỉ giới hạn ở chỗ đứng từ xa mà ngắm, hơn nữa, huống hồ cô đã có Đại Đổng, cũng được coi là đã có chủ rồi.
Diệp Minh Lỗi lại bắt đầu không để ý tới cô, đợi khi người đó buông cô con gái xuống, lập tức bước tới hỏi han.
Người được Diệp Minh Lỗi gọi là ngài Lịch đó có thái độ vô cùng hòa nhã, nhưng không thể nhìn gần, nếu quan sát ở khoảng cách gần sẽ phát hiện ra ánh mắt người này quá sắc sảo, dường như có thể nhìn thấu tâm can của đối phương, tuyệt đối không phải là người thân thiện dễ gần. Đợi sau khi biết được thân phận của người đó, Chu Lạc lập tức cảm thấy có thể lý giải được.
Ở địa vị như vậy của anh ta, có thể giữ bộ mặt bình dị dễ gần đã là khó lắm rồi. Chu Lạc cũng lập tức hiểu rõ việc Diệp Minh Lỗi tới chúc thọ trong buổi tối hôm nay chắc chắn là có dụng ý khác. Bởi vì người đàn ông họ Lịch ở trước mắt này, mới là người nắm giữ vận mệnh của hệ thống gian thương bọn họ.
Con gái của ngài Lịch xem ra có vẻ rất ngoan, cứ nắm chặt tay bố, yên lặng nhìn bố và người khác nói chuyện xã giao. Con gái giống bố, cô bé đương nhiên là cũng rất xinh đẹp, cô bé ước chừng khoảng năm, sáu tuổi, điệu bộ ngoan ngoãn thật khiến người ta yêu mến. Chỉ có điều không nhìn thấy mẹ của nó, không biết con gái út ông cụ là một nhân vật tuyệt sắc như thế nào.
Cô bé nhận được ánh mắt khích lệ của cô, đang đứng bên cạnh bố liền bước tới chỗ cô, còn ngài Lịch, vì phải tiếp thêm một cuộc nói chuyện xã giao mới, cân nhắc thấy dù sao đây cũng là khuôn viên nhà mình, hơn nữa luôn có bảo vệ giám sát nghiêm ngặt, nên cũng buông tay để con gái tự đi chơi.
“Ban nãy em hát bài hát chúc thọ hay quá, ai đã dạy em vậy?” Hồi nhỏ, Chu Lạc cũng thường xuyên được người khác vây quanh hỏi chuyện, thường là những câu như “Cháu đáng yêu quá”, “Cháu tên là gì”, “Cháu mấy tuổi rồi”... trả lời nhiều quá nên sinh ra bực bội. Những câu hỏi ấy, bọn họ đã sớm biết rõ đáp án hết cả rồi, nó thuộc loại chẳng có chuyện gì để nói thì kiếm cớ hỏi cho vui. Hơn nữa, theo sự lý giải của cô, hồi nhỏ, cô chẳng đáng yêu một chút nào, mà cho dù ngoại hình của cô có đáng yêu đi chăng nữa, đó cũng không phải là công lao của cô, khen như vậy cũng chẳng ý nghĩa gì.
Cũng chính vì vậy, khi đối diện với cô bé này, ngay từ lúc đầu, Chu Lạc đã hỏi câu hỏi mang tính thực chất, từ bụng ta suy ra bụng người, cô biết trẻ con cũng có suy nghĩ riêng của chúng.
“Là cô giáo Lý ạ.” Cô bé vẫn còn chút e dè khi nhìn Chu Lạc, tuy nhiên, đó không phải là sự sợ hãi, mà là rụt rè, cô bé được Chu Lạc khen nên cảm thấy hơi xấu hổ. Cô bé nói tiếp: “Nhưng cô nói là ông ngoại chắc chắn sẽ thích tra