XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

phần đơn giản, chỉ là vài nét phác họa nhưng kỹ năng không tầm thường, ngầm thể hiện rõ phong thái của một học giả có tiếng tăm. Gia đình ngài Lịch có tiếng là uyên bác, những bậc cao thủ cùng những đệ tử trọng yếu trong nghề, bất kể là ai, anh ta cũng không thể chưa từng nghe nói tới.
Chu Lạc lắc đầu cười nói: “Tôi chẳng qua chỉ là hồi nhỏ học chút tỉa tót tỷ mẩn với các bậc trưởng bối, không phải là người chuyên nghiệp”. Đối phương lại nhìn vào chiếc ấn trên tay cô, đó là chiếc ấn được làm bằng đá thanh điền màu vàng, là món quà mà ông ngoại tặng nhân dịp sinh nhật lần thứ mười tám. Chữ khắc trên đó lại là bút tích của một người thợ nổi tiếng, vì thích nó nên cô luôn mang theo bên mình, nhưng trước những người trong nghề, rõ ràng là có chút khoe khoang rồi.
May mà ngài Lịch không nói thêm gì nữa, trong đầu đang tìm kiếm thu thập thông tin về gia đình họ Chu vốn thư họa song toàn từ lâu, nhất thời chưa có kết quả, lại ngại ngùng không dò hỏi tiếp, thấy Chu Lạc thu dọn con dấu rồi cất đi, quay sang nói với Diệp Minh Lỗi - người vừa kịp bước tới: “Tôi nói sao cậu lại bỗng dưng lại có hứng thú với đồ cổ và tranh chữ cổ, hóa ra là vì đã quen biết với cô Chu đây”.
Diệp Minh Lỗi chỉ cười mà không phản bác, Chu Lạc cũng mặc kệ. Tên gian thương này luôn đánh đồng người khác một cách hư hư thực thực như vậy, quả thực không phải là hành động của bậc quân tử, cô lập tức gạt bỏ cho rõ ràng, “Tổng giám đốc Diệp tư duy chặt chẽ, suy nghĩ chu đáo, vì thích tiểu đồ đệ của tôi nên lấy lòng ngay cả một sư phụ như tôi đấy thôi”. Hừ, anh ta không nói thì cô sẽ nói, không thể cứ để con người này thực hiện được ý đồ xấu xa của mình!
Châu Châu vẫn đứng yên không chịu nhúc nhích, cô bé nhìn Chu Lạc, không hề chớp mắt, Chu Lạc cũng đứng yên, dùng ánh mắt để khích lệ cô bé, không thèm để ý tới hai cậu bé kia đang la hét. Rất lâu sau, Châu Châu cuối cùng cũng quay đầu sang chìa tay về phía cậu bé lớn hơn một chút, “Đưa đây cho em!”.
Cậu bé kia do dự một chút nhưng vẫn đưa cho Châu Châu, sau đó nó cùng với Minh Minh đứng khoanh tay đợi xem trò hay. Thứ đồ chơi này, rất nhiều người lớn cũng không gỡ được, tuy nhiên, để đảm bảo vẫn phải lên tiếng trước: “Lợn con ngốc nghếch có bản lĩnh thì tự gỡ một mình, người khác giúp đỡ sẽ không được tính”.
Tay của Châu Châu khẽ run, suýt nữa thì đánh rơi cửu liên hoàn, Chu Lạc vội tiến đến trước mặt cô bé, nói trước với hai cậu bé kia: “Hai đứa cứ yên tâm, Châu Châu rất thông minh, chị đảm bảo sẽ không động tay và cũng không nói gì luôn”.
Chu Lạc đã nói đúng một điểm, Châu Châu rất thông minh, cô nghiêm túc tuân thủ lời hứa, chỉ ngồi thụp xuống nhìn vào mắt Châu Châu, sau đó tiện thể nhìn vào một điểm trên đồ chơi cửu liên hoàn, Châu Châu liền hiểu rõ ý của cô, bắt tay vào thực hiện, chỉ mấy phút sau, vòng tròn đã được gỡ ra.
Hai cậu bé kia trợn tròn mắt, dường như không thể tin vào sự thật đang hiện ra trước mắt, nhưng dưới sự giám sát của họ, Chu Lạc quả thực đã không động tay và cũng không lên tiếng chỉ bảo, mặc dù cảm thấy nhất định có vấn đề nhưng nhất thời không thể nói gì được nữa.
Chu Lạc rất đắc ý, “Xem đấy, Châu Châu thông minh quá, sau này không được tùy tiện đặt biệt danh cho cô bé nữa nhé, hai cậu là anh, cần phải yêu thương bảo vệ em gái mới đúng chứ?”.
Hai cậu bé có vẻ ngượng ngùng, lúc này cậu bé tên Minh Minh bỗng nhiên nói: “Ông nói bọn em là môn đệ thư hương[5'>. Châu Châu không biết gì cả, em không muốn coi nó là em gái mình.
[5'> Môn đệ thư hương: Chỉ con cháu, huyết thống nhà dòng dõi có học.
Chu Lạc vô cùng kinh ngạc, đây là lý luận quái quỷ gì vậy, khoan không nói tới việc nhà họ rốt cuộc là môn đệ thư hương hay chính khách thế gia, lẽ nào em gái không biết cầm kỳ thư họa thì không được coi là em gái?
Gỡ được cửu liên hoàn, Châu Châu cũng chỉ vui mừng được một lát, nghe thấy câu nói của Minh Minh, cô bé lại cúi gằm mặt xuống khiến Chu Lạc cảm thấy rất buồn. Nhớ đến cảnh lúc còn nhỏ, bản thân cô cũng bị một đám các anh chị em họ bắt nạt, chỉ có điều, bọn họ bắt nạt cô vì cái gì cô cũng biết, lại cái gì cũng đều làm rất tốt, có biệt hiệu riêng là “thần đồng”.
Còn Châu Châu của hiện tại, rõ ràng là bà ngoại không thương, cậu cũng chẳng xót, còn bị người ta bắt nạt, thật là sao lại có lý lẽ như vậy chứ!
Chu Lạc nắm tay Châu Châu, nói với hai đứa trẻ kia: “Có thể bây giờ Châu Châu chưa hiểu biết nhiều như các em, đó là bởi vì cô bé còn nhỏ, cũng giống như các em chưa lớn bằng chị, rõ ràng ở mặt nào cũng không thể hơn chị được, cũng giống nhau cả thôi”.
Hai đứa trẻ này gia thế rất tốt, thêm vào đó lại là những đứa trẻ thông minh lanh lợi, đều được hàng nghìn hàng vạn người cưng chiều, luôn rất tự tin kiêu ngạo, hôm nay bị Chu Lạc thách thức một cách rõ ràng như vậy, đương nhiên tỏ ra không phục. Minh Minh phản ứng lại trước: “Ăn nói lớn lắm, ở mặt nào cũng không thể hơn chị được, chưa chắc đâu nhé”.
Chu Lạc mỉm cười, “Vậy em cảm thấy em có sở trường gì?”. Chắc không phải là đánh nhau đấy chứ, chẳng phải là cô không đánh nổi hai đứ