Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
đâu biết rằng người bình thường khi yêu nhau, cần phải bao nhiêu thời gian thì liên lạc với nhau một lần?
Nhớ tới cú điện thoại mà cô nhận được khi đang ngồi ăn cùng Diệp Minh Lỗi, Chu Lạc cũng không còn lời gì để nói nữa. Tuy nhiên lại có một cảm giác buồn rầu kiểu khi mới yêu trào dâng. Lẽ nào muộn như vậy bạn gái của mình vẫn ở bên ngoài, cậu không lo lắng chút nào sao? Lẽ nào cậu cho rằng ngoại hình của cô quá an toàn, hay là cậu có đủ niềm tin về sức hấp dẫn của riêng mình? Cho dù thế nào, đều chẳng phải là đáp án mà Chu Lạc muốn nhận được.
“Ừm, thực ra em cũng không đến nỗi bận rộn thế đâu, môi trường làm việc của em tương đối thoải mái. Ngoài những lúc họp ra, thi thoảng ra ngoài một chút cũng không vấn đề gì. Còn có cả chị đồng nghiệp đưa con của mình tới chỗ làm, bọn trẻ leo trèo khắp trong phòng làm việc ấy chứ.” Chu Lạc thản nhiên nói. Cô luôn rất coi trọng công việc, giờ lại cảm thấy thi thoảng không tuân thủ nguyên tắc như vậy, cũng có thể chấp nhận được.
Nói xong những điều đó, Chu Lạc lại có chút xấu hổ, sao lại cứ có cảm giác giống như cô đang cổ vũ cậu làm phiền tới công việc của mình vậy. Đại Đổng là người chăm chỉ chuyên tâm, chắc không thể nào vì thế mà nảy sinh nghi ngờ gì với cô chứ? Vội vàng bổ sung thêm: “Ừm, em chỉ cảm thấy rằng, cơ chế hiện nay của chúng ta hơi cứng nhắc. Thực ra công việc thiết kế, mặc dù là thiết kế công nghiệp, cũng không nhất thiết nhất định phải máy móc hà khắc như vậy”. Đáng tiếc bọn họ là doanh nghiệp quốc hữu mô hình lớn, ngày nào cũng nói đến chuyện cải cách, sáng tạo khoa học kỹ thuật, nhưng tất cả đều là bề nổi, những thứ mang tính thực tế lại không nhiều. Đây chính là một trong những luận đề mà cô muốn đề cập tới trong cuộc cạnh tranh thăng chức lần này.
Đợi một chút, dừng lại! Cô và Đại Đổng, một đôi uyên ương, hiện đã cơm no rượu say, cô nam quả nữ cùng ở trong một phòng, bên ngoài còn có tình địch bao vây, tại sao cô lại nghĩ tới chuyện công việc chứ?!
Gần như ngay lập tức, Chu Lạc đã hiểu ra. Cô căng thẳng, mà nói tới việc dễ dàng nắm bắt hơn, đó là công việc, cô sẽ giải tỏa được một chút tâm lý căng thẳng - nhưng, như vậy cũng quá bóp nghẹt bầu không khí rồi chăng!
Chu Lạc ngậm miệng lại, nhưng khi không nói gì, cô lại càng căng thẳng. Lúc này, giây phút này, ngồi trong phòng ngủ của Đại Đổng, kề bên cơ thể nóng hổi của cậu, ánh mắt cô chỉ dám nhìn vào bộ phận từ mũi cậu trở xuống.
Đại Đổng luôn mỉm cười, đôi môi với đường viền rõ ràng đang cong lên, tiếp nối với làn da mịn màng ở hai má, tạo thành một đường cong với khóe môi, thoạt nhìn như thể vẫn có nét trẻ con, đẹp trai trẻ trung tới nỗi khiến người ta rạo rực.
Dường như cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, Đại Đổng từ từ thu lại nụ cười mỉm, yết hầu cử động một chút, Chu Lạc thấy vậy bỗng nhiên cảm giác râm ran, men rượu đã ngấm, cảm thấy đỏ mặt vì ý nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu mình, phải cắn chặt môi mới không buột miệng nói ra.
“Làm thế nào đây? Thật muốn hôn quá!”
Chu Lạc hoảng sợ, cô cứ nghĩ rằng mình đã không tự khống chế được mà buột miệng nói ra, nhưng ngay lập tức lại phát hiện ra: Không đúng - đó là giọng của Đại Đổng!
Còn chưa kịp trả lời, Chu Lạc liền cảm thấy khoảng trống trước mặt tối sầm lại, sau đó đôi môi bị một thứ mềm mềm gắn chặt lên đó.
Ban đầu chỉ mang tính thăm dò một chút, hai người đều vô cùng ngượng ngùng, thậm chí có chút rối loạn. Nhưng rất nhanh chóng, những đứa trẻ thiên tài đã phát hiện ra đôi môi của đối phương lại mềm mại như vậy, ngọt ngào như vậy. Với tinh thần của những nhà khoa học, họ đều không kiềm chế được, tiếp tục thăm dò, xoay chuyển, nghiên cứu, tìm tòi căn nguyên của sự ngọt ngào đó sâu thêm một lần nữa.
“Đại Đổng, cậu có rảnh không? Mau ra đây giúp một tay, con bé nôn ghê quá, có thể phải đưa tới bệnh viện mất!” Cùng với tiếng gào thét của Phan Đông, còn có cả tiếng đập cửa rầm rầm nữa.
Hai người mũi chạm mũi, giọt mồ hôi to như hạt đậu của Đại Đổng rơi xuống làn da đang để trần của Chu Lạc khiến cô trong giây lát tỉnh táo hơn nhiều, muốn vội vàng ngồi dậy, nhưng bị Đại Đổng ngăn lại, “Đừng động đậy!”. Âm thanh nín nhịn mà đau khổ.
Nhưng người bên ngoài cửa cũng không thể không để ý tới, giọng nói ông ổng của Phan Đông vẫn đang tiếp tục, “Đại Đổng, Đại Đổng, cậu có ở trong đó không?”. Khi nói hình như lại đồng thời dùng tay xoay nắm đấm cửa.
“Đông Tử, đừng vào!” Đại Đổng hét lớn, âm thanh thô và cao tới mức dường như bị biến dạng. Người bên ngoài cửa dừng mọi động tác lại, cậu hắng giọng một chút rồi nói tiếp, “Tôi ra ngay đây, anh đợi một chút!”.
Bên ngoài cửa bỗng dưng yên lặng, nhưng lúc này trái tim của Chu Lạc dường như đã chết rồi. Cô dùng tay ôm lấy mặt - Đại Đổng có thể vì muốn thể hiện sự qng minh chính đại nên không khóa cửa phòng, nhưng không ngờ sau đó lại làm một việc không hề qng minh chính đại chút nào. Giờ vừa mới thoát khỏi nguy hiểm bị người ta bắt quả tang cảnh giường chiếu, lại rơi vào rắc rối không còn mặt