Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

át hiện cơ thể cậu rất có da có thịt, tuy nhiên đều là cơ bắp, dựa vào đó rất chắc chắn, có chỗ chống đỡ nhưng không quá cứng, có thể so sánh với giường đệm lò xo cao cấp nhất.
Đây là lần đầu tiên Chu Lạc tiếp xúc với người khác giới ở khoảng cách gần như vậy, trái tim cứ đập thình thịch, trước đầu mũi là mùi hương thanh khiết chỉ có ở những người đàn ông trẻ tuổi, chiếc áo sơ mi bằng vải cotton mềm mại dễ chịu, thấp thoáng còn có cả mùi hương của xà phòng, trong lúc này, rượu mới chỉ say ba phần cũng trở thành bảy phần, khuôn mặt trở nên đỏ ửng.
Sau khi than một tiếng khe khẽ, Đại Đổng bế thốc Chu Lạc lên, đồng thời nói vọng vào với Phan Đông - người đang lúi húi trong phòng bếp: “Mau lại đây chăm sóc Lan Tử một chút, bát đũa cứ để đó lát nữa tôi rửa”.
Chu Lạc đã say mềm một nửa là hạnh phúc, một nửa là xấu hổ. Cô không biết rằng hóa ra cánh tay của đàn ông lại mạnh mẽ đến vậy, có thể bế bổng một người vốn không được nhẹ nhõm như cô lên. Cô cũng không biết rằng, cảm giác nằm ngang trong vòng tay của Đại Đổng, lại ngọt ngào đến thế.
Cô vùi khuôn mặt mình vào lồng ngực của cậu, lại cọ cọ vào đó, cố gắng không nhớ lại cú liếc mắt kinh hoàng ban nãy của Phan Lan - người đang nửa ngồi trên nền nhà nhìn cô. cô bận rộn dừng lại, cất giữ, và bảo lưu vĩnh viễn hạnh phúc của hiện tại.
Bởi vì đã nhắm mắt lại, chỉ có thể dựa vào cảm giác phán đoán ra Đại Đổng bế cô vào một căn phòng khác, căn cứ vào mùi hương thanh khiết quen thuộc, Chu Lạc đoán rằng đó là phòng ngủ của cậu. Khe khẽ mở một bên mắt, len lén nhìn, không ngờ lại nhìn đúng vào đôi mắt trong veo của Đại Đổng.
Chu Lạc vội vàng nhắm mắt lại theo bản năng, cảm giác một cách mẫn cảm rằng lồng ngực của Đại Đổng phát ra những trấn động đáng ngờ, hai má lại càng đỏ ửng. Sau khi được cậu nhẹ nhàng đặt xuống chiếc ghế sô pha dài bên cạnh giường ngủ, cô thành thật mở mắt ra, nhưng không dám nhìn cậu, khe khẽ nói giống như vừa làm một việc sai trái: “Em giả vờ đấy”.
“Anh biết.” Đại Đổng cuối cùng cũng bật cười.
Chu Lạc nhanh chóng ngước mắt lên, thấy điệu bộ tươi cười của cậu lại có chút thẹn thùng, tuy nhiên vẫn lấy hết dũng khí để hỏi: “Anh đã biết, sao còn phối hợp với em?”. Điều cô không nói ra, đó là bạn thanh mai trúc mã của cậu vẫn đang ngồi dưới đất đấy, mà ánh mắt cô ấy nhìn mình, chậc chậc, có thể khiến người sống nhanh chóng bị đông cứng.
Tuy nhiên, ban nãy, Đại Đổng lại lựa chọn mình mà không hề do dự, đã cho cô niềm tin, cậu không phải người không biết phân biệt rõ ràng.
“Lan Tử là cô gái duy nhất trong đám bạn chơi cùng với anh hồi nhỏ, mọi người đều rất cưng chiều cô ấy. Anh, ừm, cũng phải gần đây mới phát hiện ra có chút vấn đề, rất lâu rồi không về ở đây. Hôm qua là sinh nhật của cô ấy, anh và Đông Tử giúp cô ấy mở tiệc mừng”. Đại Đổng cũng ngồi xuống ghế sô pha, nghiêng người giải thích với Chu Lạc.
Chu Lạc thôi không cắn môi nữa, “Vậy tại sao tối qua anh không trả lời điện thoại của em?”.
“Điện thoại?” Đại Đổng nghi hoặc mở điện thoại ra, tìm trong mục nhật ký cuộc gọi đến, nhưng không phát hiện ra cuộc gọi cần có, hai người nhìn nhau một lát, trong lòng đều đã hiểu cả.
“Cô ấy rõ ràng là hiểu anh hơn em.” Chu Lạc rầu rĩ nói. Có rất nhiều chuyện, ví dụ như cậu bị dị ứng với men rượu, lại phải nhờ Phan Lan nói cho mình biết.
Đại Đổng có chút bối rối, “Đó chẳng phải là những chuyện vẻ vang gì, không nhất thiết phải tuyên truyền khắp nói. Hơn nữa, ừm, anh không thích tỏ ra vô dụng trước mặt em”. Đại Đổng dừng lại một lát, “Nếu nói đến hiểu, thực ra người hiểu anh nhất, vẫn là mẹ anh”.
Chu Lạc suýt nữa thì phì cười, chẳng phải thế sao, Phan Lan dù có lợi hại thế nào đi nữa, cũng chẳng phải là gì của cậu cả, thậm chí còn không được coi là người thân, nhưng cô vẫn còn có chút băn khoăn, “Bọn anh đã ở chung với nhau”. Phan Đông tính tình xuề xòa, hai người còn lại sống chung dưới một mái nhà, thêm vào đó Phan Lan lại có tình ý, cứ cho là không thể lâu ngày nảy sinh tình cảm, cũng khó có thể đảm bảo sẽ chẳng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Gần đây anh đều ở cơ sở thực nghiệm, lâu rồi không về đây ăn ở. Hôm qua là tiệc mừng sinh nhật, hôm nay là thiết đãi em.” Đại Đổng rất kiên nhẫn giải thích, đồng thời đứng lên tìm một chiếc gối đệm lưng đưa cho Chu Lạc.
Chiếc ghế sô pha trong phòng cậu rất cứng, con gái ngồi vào đó có thể sẽ cảm thấy không được thoải mái.
Chu Lạc đưa mắt nhìn quanh một lượt, quả nhiên thấy căn phòng rất trống trải, chỉ có vài vật dụng thường ngày cơ bản nhất, không giống với một nơi ở thường xuyên. Mà trước đó, cậu cũng không biết hôm nay cô sẽ tới đây, rõ ràng là cậu không nói dối.
“Anh rất ít khi chủ động liên lạc với em!” Cảm nhận được sự thành thật của Đại Đổng, lại hưởng thụ sự ân cần của cậu, Chu Lạc được cưng chiều mà sinh ra kiêu căng, bắt đầu mạnh dạn chất vấn.
“Anh cứ nghĩ em rất bận, sợ làm phiền em.” Thực ra cậu cũng rất bận, khó khăn lắm mới dành ra chút thời gian để gọi điện, phát hiện cô vẫn đang phải nói chuyện xã giao. Cậu cũng là một kẻ ngây ngô, đúng vậy không,


XtGem Forum catalog