Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

Minh Lỗi.
Không hiểu rõ việc “ngắm mẹ” trong lời nói của cô bé là chuyện gì, Chu Lạc không dám mạo muội tiếp lời, chỉ cười hì hì chào cô bé, “Châu Châu, đã lâu không gặp, em lớn lên nhiều rồi”.
Trước mặt cô, Châu Châu rõ ràng rất hoạt bát, không hề nhận thấy chút vẻ tự kỷ nào, cô bé chạy lại níu lấy cánh tay cô vừa cười vừa nhảy lên, thật giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Hoàn cảnh gặp Lịch Chủy lần trước quá căng thẳng, còn không buồn chào hỏi anh ta, lần này thì khác, không thể hồ hởi nhiệt tình nói chuyện với con gái người ta mà quên chào hỏi ông bố chứ. Chu Lạc cố gắng chào anh ta một cách thoải mái, thầm nghĩ nếu anh ta dám nhắc tới chuyện của buổi tối hôm đó nữa, cô sẽ quay đầu đi luôn.
Lịch Chủy sao có thể không tinh ý đến vậy, anh ta nở nụ cười nhẹ như làn gió ven hồ, “Tôi đến đây để họp, nhân tiện dẫn Châu Châu thăm lại những nơi mà mẹ con bé đã từng đến trước khi qua đời”.
Thì ra là vậy. Chu Lạc nhìn khuôn mặt sáng bừng của Châu Châu, biết họ không dỗ dành trẻ con như những người khác: Mẹ của con đã đi rất xa rồi. Hoặc giả vì thế, Châu Châu mới sớm trưởng thành, và có lẽ vì Châu Châu sớm trưởng thành nên Lịch Chủy và người nhà họ mới cho cô bé biết rõ sự thật, đáp án không cần trả lời cũng biết.
Đám khách du lịch sau khi chụp ảnh xong liền lên xe, chuẩn bị đến địa điểm tiếp theo. Hướng dẫn viên chạy tới gọi Chu Lạc về đoàn, Chu Lạc trả lời và chuẩn bị chào tạm biệt hai bố con.
“Chị đừng đi, bố nói lát nữa đi xem ngựa vằn, chị đi cùng bố con em được không?”
Châu Châu nắm chặt lấy tay cô không chịu buông, dù đã đội mũ che nắng, khuôn mặt nhỏ xinh của cô bé vẫn đỏ ửng, đôi mắt mở to chớp chớp, bên trong ẩn chứa sự khẩn cầu và lưu luyến.
Chu Lạc cảm thấy khó xử, khó lên tiếng từ chối, không thể quay đầu về phía Lịch Chủy cầu cứu. Vốn cứ nghĩ rằng anh ta sẽ ngăn cô bé lại, nào ngờ anh ta lại cười híp cả mắt nói: “Lát nữa chúng tôi sẽ đến Khu bảo tồn quốc gia Masai Mara xem thú, xe đã chuẩn bị xong cả rồi”.
Chu Lạc rầu rĩ, hiện tại đang là mùa di chuyển của động vật, cô luôn hiếu kỳ đối với việc linh dương đầu bò vượt sống trong các câu chuyện, cũng nghe nói rằng không đến Khu bảo tồn quốc gia có nghĩa là chưa đến châu Phi và Kenya, nhưng vì thời gian có hạn, hơn nữa chưa tìm được đồng hành nên đành bỏ cuộc, kỳ thực cô không cam lòng.
Giờ đây Lịch Chủy đang dụ dỗ cô như vậy, quả đúng là không thể kìm nén nổi nữa!
Nhưng tư cách là một nhân viên gương mẫu, với tư cách là nữ công chức thời đại mới, có thể nghiến răng nghiến lợi bực bội trong lòng, có thể lăn ra đất gào khóc, nhưng có một điều không được phép làm, đó là lẫn lộn trắng đen, bước theo cám dỗ.
“Xin lỗi Châu Châu, ngày mai chị phải bay về nước, chị phải về nơi ở trước khi trời tối, sau khi về Bắc Kinh chị sẽ tìm em, được không?” Bố Châu Châu không giúp, chờ người khác không bằng cô tự giúp mình vậy.
“Vâng, thế cũng được.” Nền giáo dục mà Châu Châu được hưởng khiến cô bé hiểu rằng không nên làm khó người khác, nhưng sau khi ưng thuận, khuôn mặt nhỏ xinh lại không giấu được vẻ thất vọng, mắt ngân ngấn nước, dường như bất cứ lúc nào nước mắt cũng có thể rơi xuống, điều đó khiến Chu Lạc rất buồn, cảm giác như mình có lỗi với cô bé vậy.
“Tôi đến đây để họp, tối nay tại Nairobi còn có bữa tiệc, sẽ không về quá muộn. Nếu cô không có việc gì khác, xem thú xong rồi về cùng chúng tôi vẫn kịp.” Lịch Chủy khom lưng bế con gái lên, đưa ra lời mời chính thức với Chu Lạc.
Nhìn thấy phi công quay người bước lên máy bay, sau đó tiếng động cơ vang lên, Chu Lạc thầm trách bản thân mình đần độn, từ đây lái xe về cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ, nhưng người ta có máy bay, lẽ nào phải tính toán theo lẽ thường.
Châu Châu mỉm cười, hét toáng lên như vừa nhận được thánh chỉ: “Bố nói về kịp thì nhất định sẽ kịp, chị, chị đi cùng bố con em nhé, đi xem ngựa vằn và hươu cao cổ!”.
Cô bé này, luôn có một niềm tin vô điều kiện với bố. Chu Lạc liếc nhìn Lịch Chủy, lẳng lặng thở dài, thầm nghĩ sao mình lại không có được một người bố tốt như thế.
Con người sở dĩ có thể chống lại sự cám dỗ, một là cảm thấy điều kiện chưa chín muồi, sợ rủi ro, hai là lo lắng không có đường lui phải trả giá. Trong hoàn cảnh chẳng có chút lo lắng gì này, trở ngại của sự cám dỗ đã hoàn toàn biến mất, Chu Lạc chuẩn bị đầu hàng rồi.
Sau khi lên máy bay mới biết, chiếc trực thăng này được thuê tại địa phương, chỉ có một người phiên dịch của sứ quán đi cùng, không hề có lực lượng tháp tùng hùng hậu giống như trong tưởng tượng của Chu Lạc.
Bay qua một vùng hoang dã không có sự sống của con người, nhanh chóng đến lãnh địa cư trú của sư tử.
Tại đây có thể nhìn thấy rất nhiều linh dương vượt sông như trong truyền thuyết. Chỉ vậy thôi mà Châu Châu ở trên xe cứ liếc trái liếc phải vô cùng thích thú, chốc chốc lại kéo Chu Lạc xem những động vật mà cô bé mới phát hiện, vô cùng vui thích.
Quan sát bố của cô bé một chút, trên người là một bộ quần áo thoải mái thường ngày, vác một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp với ống kính dài như một k