Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1992 lượt.

trả tiền boa không?”.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Dương Thụ Thành đi về phía cô, “Chu Lạc, không ngờ lại gặp em ở đây”.
“Đúng vậy”, Chu Lạc cố gắng tỏ vẻ tự nhiên, “Sao anh lại đến đây làm việc?”.
“Rèn luyện nghề nghiệp mà, hơn nữa, ở đây đang thiếu người, tổng công ty dạo này rất coi trọng thị trường châu Phi.” Dương Thụ Thành giải thích với cô một cách nghiêm túc.
Chu Lạc gật đầu, lại nghe anh ta bổ sung thêm một câu, “Đi công tác thường trú ở nước ngoài là khổ sai, anh không vướng bận gia đình, rất phù hợp”.
Chu Lạc nở nụ cười gượng gạo, lập tức an ủi anh ta, “Lần này thất bại, lần sau sẽ được đền bù, rèn luyện một khoảng thời gian, khi quay về chắc chắn sẽ được thăng chứ”.
Đàn ông, cho dù là kiểu đàn ông như thế nào, đều không thể thờ ơ với việc thăng quan tiến chức, Chu Lạc cố gắng hướng câu chuyện về phương diện đó, quả nhiên cuộc nói chuyện trở nên rất thuận lợi.
“Còn em thì sao, nếu dự án này thành công, có phải đi công tác thường trú ở công trường không?” Giọng nói của Dương Thụ Thành lại ẩn chứa sự chờ đợi, trong lòng Chu Lạc cảm thấy có phần chột dạ, tuy nhiên nụ cười trên trên khuôn mặt vẫn không hề thay đổi, “Có thể, tuy nhiên, em dự định sẽ xin với viện trưởng, cố gắng tạo điều kiện cho em vì em mới kết hôn”.
“Em kết hôn rồi ư?!” Dương Thụ Thành hét lên, không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy, không dám phụ lòng mong mỏi của mọi người, cuối cùng em cũng lấy được chồng rồi. Tuy nhiên, cũng chỉ mới nhận được giấy chứng nhận kết hôn thôi, còn chưa kịp tổ chức tiệc cưới, vì vậy chưa thông báo rộng rãi.” Chu Lạc mỉm cười tự trào.
“Ồ, tốt quá, xin chúc mừng.” Dương Thụ Thành thất thần, rõ ràng là không giữ được vẻ ung dung tự tại, Chu Lạc phải nhắc nhở, anh ta mới bừng tỉnh, dặn dò trợ lý sắp xếp phòng nghỉ cho cô.
“Buổi tối không nên ra ngoài, bên ngoài không an toàn.” Sau khi dặn dò xong, ngay cả một lời tạm biệt, Dương Thụ Thành cũng không nói, vội vội vàng vàng rời đi.
“Kỹ sư Chu, cô quen với chủ nhiệm Dương của chúng tôi ư?” Trợ lý là một người phụ nữ đã có gia đình, chồng cô ấy là lái xe, hai vợ chồng đều được cử tới làm việc tại đây, nghe nói sắp xếp như vậy thì mới có thể làm việc lâu dài được.
“Ừm, là bạn thời đại học.” Chu Lạc thầm thở dài một tiếng, tự nhủ, Dương Thụ Thành ngoài việc tửu lượng chẳng ra sao ra, con người cũng không đến nỗi tôi, phải bỏ sang tới tận châu Phi rồi, mình vẫn còn đả kích anh ta, quả thực có chút không được tốt bụng lắm.
Cũng không biết có phải người phụ nữ kia ít có cơ hội tiếp xúc với người Trung Quốc, quá cô đơn hay không mà sau khi đưa cô về phòng nghỉ rồi, lại tự động ngồi đó, không chịu ra về, cứ quấn quýt bên cô bắt đầu buôn chuyện, đương nhiên chủ đề của cuộc nói chuyện phiếm luôn xoay quanh Dương Thụ Thành.
“Chị có hứng thú với anh ấy như vậy, không sợ chồng chị ghen hay sao.” Chu Lạc quả thực không muốn nói nhiều, mỉm cười trêu trọc cô ấy.
“Hừ, mấy người bọn tôi, ngày nào cũng vậy, ngoài lúc ăn, ngủ ra, lúc nào cũng ở bên nhau, nếu có chuyện thì đã có từ lâu rồi. Hơn nữa, cứ cho là tôi có ý định, chủ nhiệm Dương cũng không phải loại người như thế, tôi nghe nói hồi còn ở tổng công ty, rất nhiều cô gái theo đuổi anh ấy, nhưng không hiểu tại sao cho tới tận bây giờ anh ấy vẫn sống độc thân, cô có biết không?” Người phụ nữ kia nhất quyết muốn hỏi đến cùng, dường như nếu không phải là chuyện về Dương Thụ Thành thì sẽ không nói chuyện vậy.
“Anh ấy vốn dĩ rất được chào đón mà, vừa tốt nghiệp đã cưới ngay hoa khôi của khoa Ngoại ngữ, chỉ có điều sau đó họ lại ly hôn.” Tính bền bỉ của người phụ nữ này quá mạnh, để được sớm lên giường nghỉ ngơi, Chu Lạc đành phải bán rẻ bạn học cũ của mình.
“Chuyện anh ấy từng ly hôn, bọn tôi đều biết, hơn nữa cũng là chuyện từ nhiều năm trước rồi, vấn đề là hiện nay, tại sao anh ấy cứ sống một mình mãi như thế chứ?” Đối phương vẫn không chịu buông tha.
Chu Lạc dở khóc dở cười, cô không phải là giun đũa trong bụng Dương Thụ Thành, trong suốt mấy năm qua cũng mới chỉ gặp có hai lần, làm sao biết được? Tuy nhiên, nếu nói là không biết, chắc chắn sẽ không xong, cô chỉ còn cách trơ mặt ra kết luận, “Đã từng được tiếp xúc với biển lớn, nước ở những nơi khác đâu sánh được với nước biển. Chỉ trên đỉnh Vu Sơn, mây mới thực sự là mây[1'>, anh ấy không quên được tình cũ ấy mà”.
[1'>Đây là câu thơ trong bài Ly Tư của Nguyên Chẩn, ý nói ai đã từng ngắm mây trên đỉnh Vu Sơn, khi ngắm mây ở những nơi khác sẽ không còn thấy mây đẹp nữa.
“Oa, kỹ sư Chu, cô thật là có học thức cao, còn biết đọc thơ nữa.” Người phụ nữ kia lập tức dùng ánh mắt sùng bái để nhìn cô, sau đó nghiêng sang trái sang phải một hồi, nói với cô bằng giọng thì thào khe khẽ, “Tôi nói cho cô biết nhé, cô không được nói với người khác đâu đấy. Tôi đã từng nhìn thấy một tấm ảnh trong phòng của chủ nhiệm Dương, trông rất giống cô, hôm nay vừa nhìn thấy cô, tôi còn cứ nghĩ người tình trong mơ của anh ấy cuối cùng cũng đã đến, không ngờ đó lại là người khác, đúng rồi, vợ trước của anh ấy rất giống cô ư?”. Điều này


Old school Easter eggs.