XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

cũng có thể lý giải tại sao ban nãy, chủ nhiệm Dương lại thất thần như vậy.
Chu Lạc không còn gì để nói nữa, cô bạn hoa khôi kia xinh đẹp hơn cô nhiều, hơn nữa lại chẳng có điểm nào giống cô cả. Dương Thụ Thành giữ ảnh của cô, hơn nữa còn không quản đường xá xa xôi mang tới tận châu Phi, điều này đối với cô, quả thực không phải một tin tốt lành.
Người dân trên khắp năm châu là một nhà, hoa đào nở rộ khắp ba châu lục, chỉ là những cánh hoa đào này, tại sao đều là những loại nở muộn chứ?
Mấy ngày tiếp theo, Chu Lạc bắt đầu cố ý tránh mặt Dương Thụ Thành. Ngoài những lúc cùng tới công trường, xem bản vẽ thiết kế cùng mọi người ra, cô tìm hướng dẫn viên du lịch của một công ty du lịch do người Trung Quốc mở ra ở đây, hễ có thời gian rỗi, hướng dẫn viên đó sẽ đưa cô đi chơi khắp mọi nơi, chỉ đến khi ngủ mới quay về khu văn phòng.
Phong cảnh nơi đây quả thực rất đẹp, một vẻ đẹp tráng lệ khoáng đạt, so với dòng nước cây cầu nhỏ cùng với cây cối rậm rạp bên những khối xi măng trong thành phố, cô giống như đang được đến một thế giới khác.
Công việc điều tra thăm dò vừa hoàn thành, mọi người được nghỉ một ngày hoạt động tự do. Bị khuất phục bởi cái nắng gay gắt của vùng gần xích đạo, nhiều người muốn thu mình ở nhà nghỉ ngơi, hoặc đi dạo lòng vòng quanh mấy cửa hàng gần đó, mua chút quà mang về nhà.
Thứ nhất là muốn tránh một người, thứ hai là chẳng có thứ gì để mua cả, Chu Lạc không muốn lãng phí thời khắc tốt đẹp này, bàn bạc với hướng dẫn viên du lịch, cô đi theo một đoàn du lịch đến từ trong nước, tới công viên quốc gia Kourou nổi tiếng để xem hạc lửa.
Rất lâu trước đây, Chu Lạc đã được ngắm một bức ảnh chụp một đàn hạc lửa do ông chủ La Hồng mang về trên tàu điện ngầm, cô từng trầm trồ trước sắc đỏ trải khắp một dải rộng lớn, nghĩ đến việc hôm nay có thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, cô vui tới nỗi nhảy nhót tưng bừng.
Đàn hạc lửa sống trong hồ Kourou của công viên quốc gia Kourou, đây là một hồ nước mặn ở Great Rift Valley của vùng Đông Phi. Cách hồ Kourou còn rất xa, nhưng đã có thể nhìn thấy một dải màu đỏ bên hồ, đó là hàng nghìn hàng vạn con hạc lửa đang kiếm mồi bên mép nước cạn. Đám hạc lửa có bộ lông màu phấn hồng đã nhuộm đỏ cả bờ hồ, thêm vào đó là cảnh trời xanh mây trắng, mặt hồ xanh ngắt như gương soi, cảnh sắc tuyệt đẹp giống như trong thần thoại.
Trong hồ nước mặn có diện tích từ 5 km2 đến 45 km2 ngày, có một loại thủy tảo mà hạc lửa rất thích. Khi xe chạy tới khoảng cách còn cách bờ hồ một đoạn, thì không thể đi tiếp được nữa, sợ xe sa vào vùng đất sình lầy. Vậy là tất cả mọi người đều xuống xe, trên dải đất nhiễm mặn trắng xóa, tìm một nơi có thể đặt chân lên được, từng bước từng bước tiền về phía hồ nước.
Theo đoàn người xuống xe, Chu Lạc xuýt nữa thì bị một thứ mùi nhức mũi làm cho chảy nước mắt, người hướng dẫn viên đưa cho cô một chiếc khẩu trang, cười hì hì giải thích, “Chỗ phần đất nhiễm mặn này đầy rẫy những phân chim và các loại chất mùn khác nhau, mùi vô cùng khó chịu, đến nơi đây, khẩu trang lại trở nên rất cần thiết”.
Sau khi cảm ơn, đeo khẩu trang lên mặt, Chu Lạc có chút cảm khái, thầm nghĩ, một thứ mỹ lệ như thế này, hóa ra cũng có mặt xấu của nó.
Tuy nhiên, người ta vẫn trầm trồ bởi cảnh quan tráng lệ mà bầy hạc lửa mang lại nhiều hơn, tiến tới và quên đi thứ mùi khó chịu, sau khi mọi người đã thích ứng với thứ mùi đó, bắt đầu ra sức đuổi những chú hạc lửa bay lên để chụp ảnh.
Đáng tiếc, mặc cho họ hò hét như thế nào, bầy chim lạnh lùng kia vẫn không buồn nhúc nhích, dường như biết rằng họ sẽ không dám làm gì chúng, vẫn ung dung tự tại cúi đầu tìm thức ăn bên mép nước.
Đang rầu rĩ, một tràng tiếng động cơ đinh tai vọng lại, từng đàn chim hạc bắt đầu bay lên. Đàn hạc lửa khi bay lên, có nhóm bay đơn lẻ, có nhóm bay xếp thành hình chữ, nhưng rất có trật tự về độ cao thấp, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ trên mặt nước.
Mọi người không kịp nói gì nữa, vội vội vàng vàng chụp ảnh, ghi lại khoảnh khắc thần kỳ của thế giới tự nhiên, lưu lại làm kỷ niệm. Chu Lạc vốn không giỏi chụp ảnh, lúc này cũng không nói câu nào, giơ máy ảnh lên, chụp liên tục.
Khó khăn lắm mới đợi được mọi người bớt hứng thú để đi lên bờ, phát hiện ra bên cạnh chiếc xe chở đoàn khách du lịch của họ còn có thêm một chiếc trực thăng, ý thức được rằng, nhờ phúc của người ta ban nãy mà đàn chim mới kinh động bay lên, thầm nghĩ đúng là người có tiền có quyền, không kiềm chế được cũng liếc nhìn một cái.
Vừa liếc nhìn, Chu Lạc đã sững cả người lại, quả đúng là trong đời thiếu gì chỗ có thể gặp nhau – sao tới mảnh đất châu Phi này, cô lại luôn muốn đọc thơ vậy nhỉ?
“Chị, bố nói nhìn thấy chị từ trên máy bay, em không tin, không ngờ chị ở đây thật, chị đến đây cũng là để ngắm mẹ em ư?”.
Phía trước chiếc trực thăng có hai người, một lớn một nhỏ, đó là cô bạn nhỏ Châu Châu và bố của cô bé – Lịch Chủy.
Có thể tỏ vẻ không nhìn thấy Lịch Chủy, nhưng Châu Châu thì không thể không để ý được, đặc biệt là sau khi nghe được về hoàn cảnh đáng thương của cô bé qua lời Diệp