Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
hẩu pháo, hơi nheo mắt lại, chăm chú chụp ảnh, hoàn toàn đối lập với hình ảnh mũ áo chỉnh tề của một chính khách trước đây trong con mắt Chu Lạc, ngược lại, giống với một tay săn ảnh si mê cảnh đẹp, con người anh ta cũng trở nên trẻ trung và có sức sống hơn nhiều.
Dường như cảm nhận được Chu Lạc đang nhìn mình, Lịch Chủy quay nhìn cô mỉm cười,hồi mâu nhất tiếu bách mi sinh[2'>, không biết vì sao gần đây Chu Lạc hay đọc thơ cổ và lại nghĩ đến câu này, lập tức hai má ửng hồng, nghĩ đến việc nếu để Lịch Chủy biết mình hình dung anh ta như vậy, cô không thể không cảm thấy bối rối.
[2'> Một câu thơ cổ ví nụ cười đẹp như nụ cười của Dương Quý Phi
Đúng lúc đó, tiếng máy bộ đàm của tài xế bỗng vang lên giữa những chiếc xe này bất cứ lúc nào cũng có mối liên hệ mật thiết, nếu một xe nào đó phát hiện ra điều gì thú vị lập tức sẽ thông báo ngay cho các xe khác để tất cả cùng được chia sẻ.
Lúc này có người đã phát hiện ra báo châu Phi ở cách đó không xa, liền phát tín hiệu mời mọi người. Lịch Chủy hỏi con gái: “Châu Châu, con có sợ báo không?”.
Châu Châu mở to mắt nhìn bố, lại nhìn Chu Lạc, chu môi lên nói: “Có bố và chị Chu Lạc đi cùng, con không sợ!”. Giọng điệu rất hùng hồn.
“Bởi vì báo con mạnh hơn ngựa con, nếu ngựa vằn lớn lên, trở nên khỏe mạnh hơn, lúc ấy báo con sẽ không dám bắt nạt nó nữa.” Lịch Chủy đắn đó một lát mới mở lời giải thích cho cô bé.
“Con biết rồi, giống như Minh Minh hiện tại đang khỏe hơn con, nên mới bắt nạt con, nếu ngày nào đó con giống như bố, mà không, lợi hại như chị Chu Lạc, thì sẽ không sợ Minh Minh nữa!” Châu Châu thật thông minh, cô bé có thể liên tưởng một cách nhanh chóng.
Lịch Chủy xoa đầu cô bé, chỉ mỉm cười, gầu đầu không nói gì. Chu Lạc ở bên cạnh nhìn thấy bố con họ như vậy, bất giác cảm thấy sống mũi cay cay.
Ông trời thật không công bằng, vì sao hồi đó khi cô bị bắt nạt, không ai nói cho cô biết cần phải mạnh mẽ hơn? Cũng chỉ là một học giả, đâu có lợi hại gì, ngay cả số phận của mình cũng không làm chủ được. Châu Châu có một ông bố tốt như Lịch Chủy, tiền đồ tương lai vô cùng rộng mở.
“Kỳ thực, Châu Châu rất không may mắn, bố mẹ con bé đều không làm tròn bổn phận của mình.” Về đến Nairobi, sau khi giao cô bé Châu Châu đang ngủ say vì đi chơi mệt cho người bảo mẫu luôn đi cùng họ, Lịch Chủy kiên quyết đi cùng lái xe đưa Chu Lạc về văn phòng đại diện. Nhưng câu nói đầu tiên sau khi lên xe của anh ta lại khiến Chu Lạc có ý định muốn nhảy ngay ra khỏi xe.
Như vậy mà vẫn gọi là chưa làm tròn bổn phận ư, thế thì bố mẹ cô có thể phải dán cáo thị trên phố rồi! Dù rằng anh ta khiêm tốn, cũng đừng khiêm nhường như vậy trước mặt cô khiến cô phải đau lòng chứ, anh ta lại không phải là không quen biết bố cô.
Nhìn thái độ giận dữ không hài lòng của Chu Lạc, Lịch Chủy bỗng cảm thấy buồn cười, tiếp tục khiêu khích cô, “Mấy hôm trước bí thư Chu còn nói chuyện với tôi, nói rằng suýt nữa bị cô chọc tức đến nỗi tăng huyết áp đấy”.
“Tôi chọc tức ông ấy? Hừ!” Xong rồi cô lại không biết phải nói thế nào nữa. Chuyện trong nhà không nên mang ra ngoài, mấy chuyện vặt vãnh về bố mẹ đó, cô thật sự không muốn nói với Lịch Chủy, dù có thể anh ta đều đã biết.
“Kỳ thực tôi cũng có thể cảm nhận được, ông ấy rất quan tâm đến cô, có thể là cách biểu hiện chưa đúng. Hiện giờ cô thấy tôi và Châu Châu rất thân thiết với nhau, thực ra đôi khi cả tuần bố con tôi cũng không gặp nhau, nghe người khác nói, khi không có tôi ở bên cạnh, con bé sống rất khép kín.” Lịch Chủy thu lại nụ cười, nhìn Chu Lạc đang có vẻ suy tư điều gì đó, nói tiếp, “Người trong giang hồ bản thân đã không phải là của mình, trong chốn quan trường lại còn tệ hơn”.
Bố cô rất giữ thể diện, trước mặt Lịch Chủy đương nhiên sẽ không thể hiện rằng mình không quan tâm tới con gái. Mà Lịch Chủy và Châu Châu cho dù rất ít khi gặp nhau, quan hệ cha con thân thiết lại là một sự thật không thể chối cãi. Chu Lạc không muốn tiếp tục bàn về chủ đề khiến cô cảm thấy buồn rầu này nữa.
“Mẹ Châu Châu trước đây đã đến nơi này sao?” Trong lúc bối rối, Chu Lạc nhanh chóng chuyển chủ đề, nói xong cô mới phát hiện rằng chủ đề này cũng không có gì hay ho cả. Lần này người phải buồn rầu có lẽ lại đến lượt Lịch Chủy rồi, xem ra bản năng luôn sai khiến con người bảo vệ bản thân mình, gây tổn thương cho người khác.
“Ừm, cô ấy từng làm việc tại đại sứ quán ở đây.” Lịch Chủy mặc dù có chút bất ngờ trước câu hỏi của cô nhưng không hề trốn tránh, kể lại mọi chuyện một cách tường tận.
Hóa ra mẹ của Châu Châu trước đây công tác tại bộ Ngoại giao. Cô ấy rất coi trọng sự nghiệp, bản tính lại mạnh mẽ, rất sợ người khác nghĩ rằng mình dựa vào gia thế, sau khi sinh con và cai sữa xong cô ấy chủ động xin đi công tác nước ngoài. Vì tuổi đời còn khá trẻ, lại không muốn làm các công việc đặc biệt, đương nhiên không tránh khỏi việc phải đi một số nước ở châu Á, Phi, Mỹ la tinh. Tính cô ấy vốn lãng mạn, phóng khoáng, thích hội họa và nhiếp ảnh, muốn đi khắp nơi trên thế g