Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1825 lượt.

iới, ba năm trước khi được phái đến Kenya, cô ấy còn cảm thấy rất hào hứng khi được đến địa danh du lịch này sinh sống.
Không ngờ trong một lần đi ra ngoài vẽ tranh, cô ấy bị côn trùng độc cắn. Vì loài trùng độc này ngay cả ở châu Phi cũng rất hiếm gặp, chất độc phát tán rất nhanh, người của sứ quán không dám quyết định cách thức chữa trị, liền ngay lập tức thông báo cho người nhà của cô ấy ở trong nước.
Lúc ấy Lịch Chủy còn chưa giữ cương vị như hiện nay, đang phải đi công tác cùng lãnh đạo ở nước khác, không thể về ngay được, chuyện của vợ đành phải để cho nhà ngoại quyết định, họ đã dùng chuyên cơ để đưa cô ấy về nước chữa trị.
Đây là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời của ông bà ngoại Châu Châu. Họ chỉ biết rằng châu Phi là nơi nghèo khổ hoang vu, hẻo lánh, điều kiện y tế lạc hậu, nhưng lại không hiểu về đạo lý rằng ở bãi cỏ cách ba bước nơi có loại trùng độc đó ắt sẽ có thuốc giải độc. Bị trùng độc này cắn mặc dù nguy hiểm, nhưng nếu trị liệu ngay tại bệnh viện nước sở tại chưa chắc đã mất mạng. Nhưng các chuyên gia đầu ngành trong nước được mời đến hội chẩn lại không giữ được mạng sống cho mẹ của Châu Châu. Một thiếu nữ tài sắc đã ra đi như vậy. Vì quá đau buồn và dằn vặt, bà ngoại Châu Châu không lâu sau đó cũng từ giã cõi đời.
Giờ đã sắp đến ngày giỗ tròn ba năm của cô ấy. Lịch Chủy không ngại tai tiếng là việc công xen việc tư để đưa con gái và bảo mẫu đến thăm lại nơi mà mẹ cô bé lúc sinh thời đã từng sống, để tưởng nhớ đến mẹ cô bé.
Lịch Chủy kể ngắn gọn, chỉ vài câu đã xong, nhưng cảm giác nuối tiếc và đau buồn mang đến cho Chu Lạc lại không hề ít, bầu không khí trong xe bỗng trở nên yên lặng.
“Lúc còn sống, cô ấy vẫn luôn cho rằng những ngày sống bên cạnh chồng con còn dài, sự nghiệp không thể không chú trọng, mà ngay cả bản thân tôi bây giờ cũng rất bận, Châu Châu có bố mẹ như vậy, chẳng phải là không may mắn sao?” Lịch Chủy đau khổ nở nụ cười mỉa mai tự trách bản thân.
Xe đã đến nơi, Lịch Chủy với thân phận đặc biệt e rằng sẽ gây sự chú ý cho đồng nghiệp, Chu Lạc kiên quyết thuyết phục anh ta không nên xuống xe, tuy nhiên trước khi đi còn nói với anh ta: “Châu Châu và tôi rất có duyên, nếu anh không thấy phiền, sau này tôi sẽ thường xuyên đến tìm cô bé”.
Sau khi về nước, việc đầu tiên của Chu Lạc là gọi điện cho Đại Đổng, phát hiện ra số thuê bao đó đã bị cắt, không chỉ hoang mang mà bao nỗi ưu phiền và tức giận trước đây đã hoàn toàn biến thành sự lo lắng – không có chuyện gì xảy ra với Đại Đổng chứ?
Chu Lạc suy nghĩ một lát, lái xe tới xưởng sửa xe, nhưng lại phát hiện người qua người lại nơi đây dường như đang làm công việc sơn sửa lại, tiện tay túm một người lại hỏi: “Ông chủ của các anh đâu?”. Đêm hôm ấy người liên lạc cuối cùng với Đại Đổng là Phan Đông. Ít nhất thì anh ta cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
“Ông chủ ở đằng kia!” Theo hướng chỉ dẫn của người thợ, Chu Lạc nhìn thấy một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi đang chỉ đạo người khác chuyển đồ đạc, lập tức tiến lên hỏi, mới biết xưởng sửa xe đã được chuyển nhượng, ông ta mới đến tiếp nhận từ tuần trước, là chủ mới.
“Ông có cách nào liên lạc được với người chủ trước đây không?” Chu Lạc vẫn không từ bỏ ý định.
“Chỉ có số điện thoại trong hợp đồng, đối phương cần tiền gấp nên tôi đã nhận chuyển nhượng bằng cách thanh toán hết trong một lần, sau đó không liên lạc lại nữa.” Ông chủ mới cũng rất thân thiện, đi ngay vào phòng làm việc chép lại số điện thoại trong hợp đồng cho Chu Lạc.
Cô lập tức gọi tới số máy đó, phát hiện lại không liên lạc được.
Không nói không rằng, Chu Lạc lập tức phóng đến quán cà phê của Phan Lan, tình hình cũng giống như vậy.
Đi lại mấy vòng, Chu Lạc tìm được cơ sở nghiên cứu của Đại Đổng, lại được thông báo rằng cậu đã xin thôi việc, thời điểm xin nghỉ đúng vào thời gian cô còn đang ở châu Phi.
Đại Đổng mất tích rồi, mất tích cùng với bạn của cậu rồi! Cho đến lúc này, Chu Lạc mới nhận ra rằng cô hiểu rất ít về vị hôn phu của mình, ngay cả bạn bè của cậu cũng chỉ biết có vài người. Giờ thì họ đã cùng nhau biến mất, không hề để lại chút dấu vết gì giống như gió lướt qua mặt hồ, dường như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô.
Nếu trong tay không cầm chìa khóa, nếu như chìa khóa này không phải là có thể mở được căn phòng của họ, và nếu không phải là trong phòng còn có đồ đạc của cậu, Chu Lạc thậm chí còn nghi ngờ rằng đây chỉ là một giấc mơ. Còn Đại Đổng chưa biết chừng lại là một yêu tinh chuyên mê hoặc người khác, nếu không, sao cậu có thể hoàn toàn biến mất như vậy được?
Chu Lạc ngây người ngồi trên sô pha trong phòng khác, nghĩ lại những việc đã diễn ra trong thời gian qua, từ sự ngạc nhiên lúc bị đâm xe, vài lần qua lại rồi thành thân quen, cậu mỉm cười kể cho cô nghe những câu chuyện từ thuở ấu thơ, lời thổ lộ của cô, họ cùng nhau leo núi, còn cả cảm giác gần gũi thân thiết sau đó, cuộc chạm trán với bố, lời cầu hôn của mình. Sau đó cậu đã đấu tranh giành quyền làm chủ, sau đó là việc đăng ký kết hôn giống như trong hình ảnh, cảm giác bàng hoàng và l


Old school Swatch Watches