Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Hỏa Khó Nhịn

Dục Hỏa Khó Nhịn

Tác giả: Tinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1099 lượt.

, huống chi là tán dương một học trò.
“Đúng vậy! Phong, cậu cảm thấy bộ lễ phục trên người cô ấy không tệ chứ?” Moy trả lời, nhưng không nhìn về phía Tinh Liệt, ngược lại nhìn sang Phong Dực hỏi.
“Thầy Moy, cô ấy có khả năng trời phú, nhưng mà vẫn thiếu thiếu chút gì đó.” Phong Dực híp mắt nhìn, thẳng thắn phê bình.
“Ừ, cô ấy thiếu một chút tình yêu để làm dịu đi.” Moy ngụ ý nhìn về phía Doãn Tinh, sau đó kín kẽ liếc nhìn Phong Dực một cái.
“Không thể nào! Thầy à, cô ấy thuần khiết như vậy sao?” Ngân Ám có chút hứng thú đối với con gái ngây thơ như thế này.
Phong Dực nghe thấy trong giọng nói của Ngân Ám có chút hứng thú, không biết vì sao trong lòng anh cảm thấy không thoải mái.
“Cô ấy tới từ Đài Loan, đang đợi một người, người kia giống như một cơn cuồng phong đi qua đời cô ấy, cho nên tác phẩm đó có tên là Luyến Phong.”
“Không phải là bộ lễ phục tuy bề ngoài khác nhau nhưng ý nghĩa của nó cũng giống như bộ Tử Luyến kia của Phong Dực hay sao?” Chức Hạo không nhịn xen ngang hỏi.
“Đúng vậy! Ba năm trước đây bộ lễ phục Tử Luyến của Phong chiến thắng tất cả những bộ lễ phục của các nhà thiết kế Châu Âu. Như vậy cô gái ấy đến đây là có chuẩn bị, hơn nữa cô ấy còn cố tình đặt tên cho tác phẩm của mình là Luyến Phong, không biết có phải là do quyến luyến Phong của chúng ta hay không thầy Moy?” Trong giọng nói của Ngân Ám có chứa một tia hài hước.
“Đáng tiếc cơn gió này quá mạnh, lại vô tâm vô tình, tới vô ảnh đi vô tung, ai có thể bắt được?” Tinh Liệt cũng tham gia vào hàng ngũ chế nhạo.
“Chỉ là, trong lòng của cơn gió này đã có đối tượng rồi, ai biết được ba năm trước cậu ta tới Đài Loan đã xảy ra chuyện gì, ba năm qua trong lòng vẫn chỉ có bóng dáng của một người, trừ khi là người ít nói dịu dàng, còn không thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng đừng mong theo đuổi.” Ngân Ám tự nhủ, còn không quên huých vai bạn tốt một cái.
“Ba năm trước ở Đài Loan?” Thầy Moy nhếch môi thoáng nở một nụ cười.
“Thầy Moy, đừng nghe bọn nọ hói lung tung. Ai biết lần này cô ấy có đoạt được giải hay không?” Phong Dực ngăn cản, lúc này trong đầu anh đã xuất hiện kết quả của cuộc so tài.
“Cô ấy đã sớm được giám đốc khen thưởng, nhưng mà lần này vì muốn tham gia vào cuộc thi tìm bạn trăm năm cho các cậu, cũng vì muốn công bằng, cho nên cô ấy đã thiết kế lại một tác phẩm để dự tuyển.”
“Quả không hổ là Nữ Hoàng thời trang, ánh mắt luôn độc đáo khác người, tôi thấy sự nghiệp thiết kế của cô gái này nhất định sẽ thành công rực rỡ.”
“Cuối cùng giám đốc kết duyên cô ấy với ai mới là quan trọng. Theo tôi biết thì cô ấy tới Pháp là vì một người đàn ông, về phần có thể trở thành nhà thiết kế hàng đầu hay không thì đó là chuyện của tương lai.” Ánh mắt thầy Moy cố tình nhìn về phía Phong Dực.
Mặc khác ba người kia cũng rất ăn ý đều cảm thấy có điểm kỳ lạ, ai nấy đều hiểu trong lời của thầy Moy ẩn hiện hàm ý sâu xa, dường như cố ý nhằm vào Phong Dực.
Ánh mắt của Phong Dực vẫn một mực nhìn theo bóng dáng kia.
Lúc này bóng dáng đó đột nhiên nhìn về phía bọn họ, khi tầm mắt lướt qua Phong Dực thì chợt dừng lại hơi hé môi mỉm cười.
Anh hít vào một hơi thật sâu, nín thở nhìn dung nhan xinh đẹp thuần khiết ấy.
Là cô ấy! Tim của anh truyền đến một hồi run rẩy.
“Cô ấy tên là gì, thầy Moy.” Phong Dực cố gắng che giấu tâm tình kích động của mình, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn có chút run run.
“Cô ấy tên là Doãn Tinh. Ở Đài Loan còn là nhà văn ngôn Tinh.” Thầy Moy không nhịn được tiết lộ tin tức cho Phong Dực cố tình gợi lại trí nhớ trong anh.
“Là cô ấy…….”
Tuy âm thanh phát ra rất khẽ nhưng thầy Moy vẫn có thể nghe thấy được.
“Cô ấy thích thiết kế của cậu, Phong, sao cậu không tìm cô ấy nói chuyện một chút?” Thầy Moy muốn hai người có thể thân thiết hơn cho nên cố tình tạo cơ hội.
“Đúng đó! Cậu còn không mau đi, coi chừng bị người khác nhanh chân hơn cưỡm mất đấy.” Ngân Ám cũng đã nhìn ra ý đồ của thầy Moy.
“Vậy tôi phải đi tìm cô ấy nói chuyện một chút.”






Thời gian 3 năm đủ để anh quên đi cuộc hôi ngộ tuyện đẹp từng có ở Đài Loan, anh cũng chưa từng nghĩ qua sẽ gặp lại cô gái Châu Á mãi luôn quanh quẩn trong lòng mình.
Phong Dực mang theo nụ cười tinh quái xen lẫn chiếm đoạt nhìn con mồi tối nay.
“Em tên là Doãn Tinh sao?”
Khi Phong Dực đi về phía Doãn Tinh thì cô cảm giác như dạ dày mình đã nhảy lên đến tận cổ họng.
Hiện cô đang rất căng thẳng! Ba năm không gặp, anh trở nên đẹp trai hơn, mê người hơn, toàn thân tản ra mị lực đàn ông không cưỡng lại được, phong thái anh như vậy thật chói lóa hơn người.
“Tử Luyến, tôi thích bộ Tử Luyến đó. Thành thực mà nói, tôi không thể thiết kế một bộ lễ phục giống bộ Tử Luyến đó.”
Nhìn thái độ của anh, hiển nhiên là anh đã quên cô.
Thoáng che giấu đau khổ trong lòng, Doãn Tinh nở một nụ cười dịu dàng.
“Bộ Tử Luyến đó là tác phẩm tôi thích nhất, bởi vì tôi đặc biệt thiết kế cho vợ tương lai của mình.” Ánh mắt Phong Dực nóng bỏng lướt qua khuôn mặt cô, chỉ