Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
là hiện giờ cô đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình nên không phát hiện ra.
“Vợ tương lai của anh?” Doãn Tinh ngây ngốc hỏi.
“Người phụ nữ trong lòng tôi.”
Nghe vậy, thân thể Doãn Tinh run lên, toàn thân cô cứng ngắc, cắn môi dưới. Thì ra trong lòng anh đã tồn tại một người phụ nữ, khó trách anh đã quên khoảng thời gian ba năm bọn họ từng ở bên nhau.
“Cô gái ấy thật may mắn.” Giọng nói của cô ẩn hiện một tia lạnh lùng.
Phong Dực nhìn vẻ mặt kỳ lạ của cô, tỏ vẻ không hiểu.
“Phong tiên sinh, vậy tôi không quấy rầy.” Vì muốn che giấu tâm trạng đau đớn, Doãn Tinh chỉ muốn tìm một chỗ để chữa lành vết thương này.
Lúc này cô chỉ muốn chạy trốn.
“Tại sao em không tham gia bữa tiệc lần này?” Phong Dực muốn biết rốt cuộc cô có giống những người phụ nữ một lòng mưu cầu danh lợi kia hay không.
Lời nói của Phong Dực giữ chân Doãn Tinh lại.
Đối với vấn đề của anh, Doãn Tinh cảm thấy hết sức buồn bực.
“Tôi muốn gặp giám đốc một lần, tôi muốn trở thành nhà thiết kế.”
Trong mắt Phong Dực đột nhiên hiện lên một tia chán ghét.
Vẻ mặt của anh khiến Doãn Tinh kinh ngạc, “Phong tiên sinh, tôi nói sai rồi sao?”
“Em không nói sai, tôi chỉ là ghét phụ nữ thích trèo cao. Em xem, lần này mỗi sinh viên tham dự chỉ muốn xưng hoàng xưng hậu, cho dù không thể tranh được danh hiệu gì, chỉ cần gả cho một trong bốn người vệ sĩ, nhất định có thể phất lên thành Phượng Hoàng.” Phong Dực coi thường nói xong, giọng điệu của anh giống như đã coi Doãn Tinh là một trong số những người phụ nữ đó.
“Phong tiên sinh cho rằng tôi giống những người phụ nữ kia sao?” Doãn Tinh thầm thám thính hình tượng của mình trong lòng anh.
Phong Dực đùa cợt cong khóe môi, lãnh đạm nói: “Em tham dự lần tranh tài này, không phải là muốn gặp giám đốc sao?”
“Tôi……” Người tôi thực sự muốn gặp là anh đó…Anh có biết hay không?
Aizzz! Trong lòng Doãn Tinh thở dài một hơi.
“Ý của Phong tiên sinh là nói tôi cũng là người phụ nữ muốn trở thành Phượng Hoàng?”
“Tôi nghĩ nguyện vọng của em sẽ được toại nguyện!” Anh chỉ có thể nói với cô như vậy, bởi vì tác phẩm của cô rất khá, mà anh cũng thực sự thích tác phẩm của cô.
“Phong tiên sinh đối với việc giám đốc mở tiệc tìm bạn trăm năm có suy nghĩ gì? Anh đồng ý chấp nhận người phụ nữ giám đốc lựa chọn cho anh sao?” Vốn không muốn hỏi, nhưng anh giữ cô lại, cũng như là cho cô một cơ hội để hỏi.
“Tôi sẽ chấp nhận người phụ nữ mà giám đốc lựa chọn cho tôi.” Phong Dực khẳng định trả lời.
“Nhưng không phải trong lòng anh đã có người phụ nữ khác?”
“Cô gái nhỏ, đừng lo lắng cho tôi, chúng tôi cùng lắm là một cặp vợ chồng hữu danh vô thực, hoặc là chỉ phát tiết trên cơ thể, tôi nghĩ người phụ nữ muốn trở thành vợ tôi, thật ra sẽ không để ý tới cuộc hôn nhân này, bởi vì họ chỉ một lòng muốn danh lợi cùng địa vị.”
Phong Dực như có điều suy nghĩ xem xét Doãn Tinh.
“Anh đối với đại hội lần này, thì ra là…” Doãn Tinh lẩm bẩm. Thì ra anh chỉ xem cuộc chọn vợ lần này là công cụ phát tiết, cho dù ai có trở thành vợ anh cũng đều không phải người phụ nữ trong lòng anh…
Trong lòng Doãn Tinh lúc này chợt quặn đau. Cô chờ anh ba năm ròng, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng!
Trong lòng Phong Dực đã có bóng hình người phụ nữ may mắn kia, người phụ nữ đó không phải cô, bởi vì trong ánh mắt anh không thấy được được mong muốn không muốn rời xa, anh không nhớ cô, anh không nhớ đã từng có một khoảng thời gian cùng cô, trong ký ức của anh không có cuộc gặp gỡ kia, mà cô lại cố chấp ba năm.
Doãn Tinh âm thầm thở dài.
Phong Dực phát hiện trên mặt cô lộ ra vẻ ưu sầu, anh ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.
“Có phải em vì muốn hoàn thành tác phẩm mà mấy hôm không được nghỉ ngơi? Sau khi kết thúc phải nghỉ ngơi cho tốt. Đừng để thân thể mệt mỏi, biết không?”
Trong mắt của anh tràn đầy quan tâm, giống như bọn họ là bạn bè đã lâu, nhưng bọn họ có thực sự như thế sao? Doãn Tinh thầm nghĩ.
“Phong tiên sinh, anh đối với người phụ nữ nào cũng đều dịu dàng như vậy sao?”
Lòng của cô khẽ nhói đau, có phải ba năm qua anh đều như vậy? Đây là thói quen của anh, thói quen chìa tay dịu dang giúp đỡ những cô gái yếu đuối?
“Đúng vậy, nếu người phụ nữ đó đáng để tôi quan tâm.”
Doãn Tinh không nhìn thấy trên mặt Phong Dực lóe lên một tia thâm tình.
Lúc này ba người vệ sĩ kia bước tới làm mất cả vui.
“Phong, có kết quả rồi, của cậu là cô Tuyết Vi.”
Lời nói của Ngân Ám vừa truyền đến, Phong Dực không biểu cảm nhìn Doãn Tinh, nhưng Doãn Tinh vừa nghe đáp án, trong lòng cô không khỏi căng thẳng, cơn choáng váng ập tới, trước mắt là một mảng tối đen như mực, thế giới trước mặt cô như đảo lộn.
“Tinh!”
Phong Dực nóng lòng đỡ thân thể Doãn Tinh đang từ từ ngã xuống, anh cau mày không quan tâm tới ánh mắt của mọi người bế thốc cô lên rời đi.
“Phong! Cậu muốn đưa cô Doãn đi đâu? Cô ấy…..” Không để ý đến lời kêu gọi của Ngân Ám, Phong Dực không coi ai ra gì đưa thẳng Doãn Tinh về phòng của mình.
Phong Dực nhìn khuôn mặt của Doãn Tinh đang mê man ngủ, nỗi n