Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1103 lượt.
phủi mông bỏ chạy, cho nên anh khổ sở và nhớ nhung mới hoàn thành tác phẩm Tử Luyến này, hy vọng một ngày nào đó có thể tìm được cô ấy, để cô ấy trở thành vợ của mình. Cô bé Châu Á của anh, em hiểu chưa?”
“Phong, anh nói là…….” Doãn Tinh không tin được mình lại may mắn như vậy, có thể được Phong Dực yêu.
Phong Dực không tìm được cô, có thể là do A Triệt bảo vệ cô, nhưng cô không trách bất kỳ ai đã ngăn cả cô ở bên cạnh Phong Dực, nhờ có ba năm này cô mới có thể xứng với Phong Dực.
“Phong, em yêu anh!”
“Tử Luyến! Anh cũng yêu em!” Phong Dực đặt môi mình lên môi Doãn Tinh.
“Ưm, Phong…….” Trong mắt Doãn Tinh ánh lên tia sáng rạng ngời. Rốt cuộc cô cũng có thể giữ được trận cuồng phong này rồi, cũng có tình yêu sâu đậm của anh.
Đang lúc cô đang bị vùi lấp trong nhu tình của anh thì trái tim đột nhiên hiện lên một nỗi ám ảnh.
“Phong, còn hôn sự của anh và Tuyết Vi thì sao?” Cô không muốn Tuyết Vi mặc bộ Tử Luyến đó, đó là món quà mà Phong Dực thiết kế cho cô.
“Anh đã nói với giám đốc hủy bỏ rồi, vợ của anh chỉ có thể là em.” Phong Dực lấy tay gõ nhẹ lên trán cô cười nói.
“Tuyết Vi sẽ vì chuyện này….” Cô cho rằng chuyện này có liên quan tới chuyện Tuyết Vi lấy bản thiết kế của cô.
“Anh sẽ điều tra và sẽ trả lại trong sạch cho em. Vậy còn quan hệ giữa em và thầy Moy, còn có Tiểu Đồng…..” Phong Dực nổi cơn ghen nhìn chằm chằm Doãn Tinh.
Thấy Phong Dực vì cô mà ghen, Doãn Tinh không nhịn được cười nói: “Em có diễn viên xuất sắc như anh, còn cần người đàn ông khácchỉ giáo sao?”
“Vậy thì khi nào anh mới có thể dạy cho em chiêu thứ hai?” Bàn tay tham lam của Phong Dực luồn vào cổ áo Doãn Tinh, bàn tay to lớn bao phủ lấy nơi tròn trịa của cô.
“Không……Phong……Đợi chút, đợi chúng ta kết hôn đã, giờ chúng ta đến phòng giám đốc….Phong….Anh đừng sờ ngực em nữa… Phong…”
Doãn Tinh hít sâu một hơi, Phong Dực một tay nhấc bổng cô đặt lên giường, trên mặt tràn đầy vẻ ham muốn.
“Cô gái Châu Á của anh, hãy để anh nếm một chút hương vị của em!”
Trong buổi hôn lễ.
Tất cả mọi người đều tới chúc phúc cho Doãnn Tinh và Phong Dực, đồng thời Doãn Tinh cũng nhận được phần thưởng cao nhất của Nữ Hoàng thời trang, cô sắp được vinh danh trong giới thiết kế Pháp.
Cô thật sự rất vui mừng.
Bởi vì các nhà thiết kế không giành được giải thưởng của Nữ Hoàng thời trang cho nên vẫn chưa có tiếng tăm gì, cho dù tự xưng là nhà thiết kế hàng đầu vẫn không thể độc lập nhận đơn đặt hàng cùng thương hiệu cá nhân, hôm nay cô giành được giải thưởng cao quý này từ Nữ Hoàng thời trang, đương nhiên chẳng khác gì thương hiệu của cô đã được công nhận, cho nên tất nhiên cô vui đến rơi lệ.
Chuyện bản thiết kế của Tuyết Vi cũng giống như một đoạn nhạc đệm nho nhỏ, cũng chính vì vậy mà Doãn Tinh càng có được tình yêu và sự tin tưởng của Phong Dực nhiều hơn. cô dành ra ba ngày đêm để sáng tác tại những tác phẩm mới tham gia tranh giải thưởng của Nữ Hoàng thời trang, cũng để chứng minh trong sạch của mình.
“Thầy Moy, cám ơn anh.” Phong Dực thật lòng cảm kích.
“Phong, Tinh là học sinh mà tôi tâm đắc nhất, sau này cậu phải quý trọng cô ấy, cô ấy đã vì cậu mà chịu nhiều đau khổ, cậu phải đối xử tốt với cô ấy, đừng để chuyện Tuyết Vi xảy ra lần nữa, biết không?”
“Thầy Moy, chúng em biết!” Doãn Tinh không đành lòng nhìn Phong Dực bị Moy mắng, cô vội vàng kéo cánh tay Moy làm nũng.
Lúc này, nghi thức hôn lễ chuẩn bị bắt đầu, Mulberry Vous Veinard cùng Quốc vương Lan Terry làm chủ hôn cho Doãn Tinh cùng Phong Dực, Doãn Tinh mặc Tử Luyến mà Phong Dực thiết kế cho cô gương mặt tràn đầy hạnh phúc.
Sau khi nghi lễ kết thúc mỹ mãn, Phong Dực kéo Doãn Tinh đi tiếp nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.
Mulberry Vous Veinard và Lan Terry cũng chúc mừng bọn họ.
“Doãn Tinh, sau khi cưới có thể bắt tay vào chuyện sáng lập thương hiệu cá nhân, đừng vì chuyện kết hôn mà quên đi sự nghiệp của mình nhé.” Mulberry Vous Veinard cười nói.
Doãn Tinh cười cười nhìn Mulberry Vous Veinard, “Giám đốc à, thật ra thì sự nghiệp của tôi chính là Phong, ý định sau này của tôi chính là phu xướng phụ tùy.”
“Doãn Tinh, chúc mừng cô đã tóm được Phong của chúng tôi.” Ba người vệ sĩ kia cũng chúc mừng đôi vợ chồng trẻ.
Trong hôn lễ mỗi người đều chúc mừng cô và Phong Dực thì bất chợt Doãn Tinh nhớ tới Tuyết Vi. Cô cảm thấy thật có lỗi với Tuyết Vi, Tuyết Vi vốn nên là của Phong Dực giờ phúc này hẳn là đang cặm hận cô lắm?
Phong Dực vì cô mà chuẩn bị lễ phục Tử Luyến, trên gương mặt hạnh phúc của Doãn Tinh nở nụ cười, nhưng chống lại ánh mắt tràn đầy độc ác ghen tị không thể tha thứ được của Tuyết Vi khiến cô phát run, nhưng vừa nghĩ tới mộng đẹp đã trở thành sự thật, được gả cho Phong Dực sau ba năm chờ đợi cực khổ, cho dù muốn cô trả giá thế nào cô cũng cam tâm tình nguyện.
Rốt cuộc, Doãn Tinh cũng không cần phải lo lắng ánh mắt độc ác của Tuyết Vi đeo bám cô vì Phong Dực đã ôm cô tiến vào tân phòng.
“Phong, những ngày sóng gió cuối c