Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1105 lượt.
lo lắng là sợ vì chuyện này mà Phong Dực coi thường cô.
“Có thể thấy được Tuyết Vi muốn đối phó em. Tinh, sau này em phải làm sao?” Thế lực của công tước Farrow khiến người trong giới thiết kế như anh cũng phải nể mặt.
“Thầy Moy, em… Em không biết tại sao lại xảy ra chuyện này? Em học thiết kế cũng chỉ muốn gần gũi Phong Dực, căn bản không muốn trở thành cái gì lớn lao, em chỉ muốn được Phong Dực yêu! Thầy Moy, tại sao? Em phải làm thế nào đây?” Chẳng lẽ muốn cô từ bỏ tình yêu của mình với Phong Dực sao?
Trên mặt Moy tràn đầy yêu thương, anh ôm nhẹ hai vai Doãn Tinh như muốn tiếp thêm cho cô năng lượng.
“Thầy Moy……Doãn Tinh…….”
Đứng trước cửa nhìn hai người, trên mặt Phong Dực tràn đầy tức giận, người còn lại đang cười hả hê chính là Tuyết Vi.
“Phong Dực, em…….” Doãn Tinh từ trong ngực Moy ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hai người đột nhiên xông vào.
“Doãn Tinh, sớm như vậy cô tới phòng thầy Moy làm gì?” Tuyết Vi cố tình hét lớn, nét mặt cô mập mờ, giống như muốn nói cho người ta biết quan hệ của Moy và Doãn Tinh không đơn giản.
“Phong, em mang bản thiết kế tới cho thầy Moy xem….”
Trong mắt Phong Dực chỉ có sự lạnh lùng, anh quay đầu đi từ chối nghe lời giải thích của Doãn Tinh.
“Lạy chúa! Cái gì đây…….” Tuyết Vi đi về phía bàn, kinh ngạc đưa bản thiết kế của Doãn Tinh cho Phong Dực xem, “Phong, anh xem, sao bản thiết kế của Doãn Tinh lại giống của em đến vậy?”
“Không phải vậy! Đó là do chính tôi tự thiết kế, Phong, anh nhất định phải tin tưởng em !” Nhìn ánh mắt ngày càng lạnh lùng của Phong Dực, Doãn Tinh sốt ruột muốn giải thích rõ với Phong Dực.
“Tôi chỉ tin tưởng vào những gì đã thấy.” Phong Dực cầm bản thảo thiết kế của Doãn Tinh lên nhìn thoáng qua một lượt sắc mặt lập tức thay đổi.
“Doãn Tinh, sao em lại phải làm vậy ? Tiểu Vi đã tốn rất nhiều tâm huyết để thiết kế tác phẩm này, cả tôi và giám đốc đều rất coi trọng tác phẩm lần này của cô ấy.” Phong Dực trầm giọng nói, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn Doãn Tinh.
Doãn Tinh đột nhiên rùng mình một cái, không còn muốn giải thích cho mình nữa.
“Phong, cậu nói bản thảo này trước khi Tuyết Vi đem đến chỗ tôi đã đưa cho cậu và giám đốc xem qua?” Chuyện đã đến nước này thì có trăm miệng cũng không thể bào chữa được. Thầy Moy lo lắng nhìn Doãn Tinh.
Nhìn vẻ mặt nặng nề của Moy, trong lòng Doãn Tinh thầm thầm than lần này tiêu rồi.
Chuyện này đối với cô mà nói nó rất nghiêm trọng, đột nhiên gặp phải chuyện như vậy, cô căn bản không biết gì nên làm cái gì.
Mắt cô thoáng ngập nước, nhìn Phong Dực muốn nói gì đó rồi lại thôi.
“Phong, xin anh hãy tin em, bản thiết kế là em tự mình làm, người khác tin hay không cũng được, em chỉ cần anh tin tưởng em !”
“Sự thật ở trước mắt, em nói cho tôi biết phải tin tưởng thế nào đây? Tiểu Vi thường tìm tôi để thảo luận về bản thảo này, tiến độ của cô ấy tôi thấy rõ ràng. Doãn Tinh, tại sao em phải làm như vậy?”
“Em…….” Doãn Tinh lạnh lùng nhìn Tuyết Vi, “Tuyết Vi, tại sao cô lại muốn hãm hại tôi?”
“Doãn Tinh, cô đừng ngậm máu phun người! Tôi đường đường là con gái của công Tước, sao tôi có thể làm chuyện tiểu nhân hại người này?” Tuyết Vi tức giận liếc mắt nhìn Doãn Tinh sau đó ngoài miệng thì cười nhưng trong lòng không cười mở miệng nói.
“Doãn Tinh, Tiểu Vi tuyệt đối sẽ không làm chuyện hại người khác, chuyện này tôi có thể bảo đảm. Em không được làm tổn thương tiểu Vi, chuyện này tôi sẽ nói với giám đốc, cô ấy sẽ xử lý.” Phong Dực tuyệt vọng nhìn Doãn Tinh, “Thầy Moy, mời mặc quần áo tử tế lại rồi cùng tôi đi gặp giám đốc.”
“Phong, em bị oan, em không có lấy trộm của người khác…….”
“Em bị oan sao? Vậy tại sao em lại ăn mặc như vậy tới nộp bản thiết kế ?” Sáng sớm cô đã mặc đồ ngủ chạy đến phòng ngủ của đàn ông, làm sao bảo người khác tin tưởng cô trong sạch đây?
“Em quên mất…….” Lúc này Doãn Tinh mới cúi đầu nhìn quần áo của mình. Mỗi khi cô vui mừng một chuyện gì đó về Phong Dực là cô sẽ quên đông quên tây, nhưng vì sao Phong Dực lại nhìn cô bằng ánh mắt đó.
“Thầy Moy, tôi tới chỗ giám đốc chờ anh.” Phong Dực dẫn theo Tuyết Vi tâm tình đang hả hê không thèm ngó đến nét mặt khẩn cầu của Doãn Tinh liền xoay người bỏ đi.
“Phong…….”
“Tinh, xem ra chuyện này là do Tuyết Vi hãm hại em, tôi sẽ nói với giám đốc.” Đi vào phòng, thầy Moy vừa mặc quần áo vừa nói với Doãn Tinh vẫn còn đang ngây ngô đứng tại chỗ.
“Thầy Moy, không cần đâu!” Nói xong, Doãn Tinh chạy ra khỏi phòng ngủ của Moy với đôi mắt ngập nước.
Có lẽ cô nên buông tay, rất lâu rồi cô chưa trở về Đài Loan, cô rất nhớ A Triệt và Đài Loan quê hương thân yêu của mình. “Em không thèm giải thích đã muốn trở về Đài Loan?” Âm thanh lạnh lùng từ ngoài cửa truyền đến, trong lòng Doãn Tinh run sợ một hồi.
Nước mắt thiếu chút nữa tràn mi, nhưng cô ra lệnh cho chính mình không được rơi một giọt nước mắt nào nữa, Phong Dực căn bản không tin cô, tất cả những gì cô làm vì anh chẳng đáng giá.
Doãn Tinh tiếp tục động tác trên tay, cô đã thu dọn xong hành lý, hiện giờ chỉ còn lại những bản thiết k