Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Hỏa Khó Nhịn

Dục Hỏa Khó Nhịn

Tác giả: Tinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1107 lượt.

Dực chấn động, anh không nghĩ đột nhiên Doãn Tinh lại hỏi vấn đề này.
“Tinh, tại sao em muốn hỏi chuyện này?” Tim Phong Dực đập lỡ một nhịp, đôi mắt xanh dương thâm trầm hiện lên tình cảm nồng nàn khó nói.
“Phong, em muốn về Đài Loan, em chỉ muốn biết ba năm trước anh có từng đến khách sạn Pháp Hoa của Đài Loan phòng VIP ở lầu 14 không, và có một người từng cùng anh phát sinh…” Doãn Tinh không nói chuyện kế tiếp, trong mắt đã muốn rơi nước mắt, hai mắt ánh lên một tia sáng còn có một vẻ thẹn thùng.
“Tinh, em muốn nói cho anh biết, em chính là người đã lên giường với anh sao?” Đôi mắt xanh dương tối đi, giọng nói Phong Dực còn có chút phức tạp, “Anh còn nhớ cô gái ấy vừa nhìn thấy anh liền nói rằng cô ấy nhìn thấy anh trên tạp chí đã mơ thấy mộng xuân, cô ấy hy vọng có thể trao mình cho anh, dạy cho cô ấy kỹ thuật chăn gối, anh nhớ mình chỉ mới dạy cho cô ấy có một chiêu…”
Ánh mắt ma mị của anh thoáng hiện lên vẻ tha thiết, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của Doãn Tinh.
“Phong, thì ra là anh còn nhớ rõ như vậy, tại sao trong bữa tiệc lúc gặp mặt anh lại ra vẻ không quen biết em?” Trong lòng Doãn Tinh giống như đang rỉ máu, sau khi cô bừng tỉnh hiểu ra trong lòng càng đau đớn hơn.
“Chẳng lẽ anh cho rằng em là một phụ nữ lẳng lơ? Cho nên anh không muốn thừa nhận quen biết em?”
“Tại sao lúc đó em bỏ đi? Anh nghĩ rằng em chỉ muốn tìm một người thí nghiệm, sau khi học xong liền phủi mông bỏ chạy.” Cho nên lúc anh vừa tỉnh lại, cô đã sớm bỏ trốn mất tiêu.
Ba năm nay cho dù anh dùng phương pháp gì cũng không cách nào tìm được cô, thì ra là ba năm nay cô ở trong học viện Hepburn.
“Phong, em không có bỏ đi, em về lấy vài thứ, em muốn đi theo anh, em….Em cần lấy giấy tờ tùy thân, nhưng lúc em quay lại khách sạn thì anh đã đi rồi. Em biết anh là vệ sĩ của Nữ Hoàng thời trang, cho nên em mới tới Pháp….Nào ngờ anh cũng không có ở đây, vì muốn gặp được anh, em mới quyết định ở lại học thiết kế thời trang. Em bỏ ra công sức nhiều gấp ba người khác khổ sở học hành, chỉ vì đó là niềm đam mê của anh, là tính mạng của anh, cho nên không muốn anh coi thường em….Không ngờ em lại bị chính anh coi thường, cho rằng em ăn trộm ý tưởng của người khác.”
Doãn Tinh khóc, trong lòng như bị đâm một vết thật đau, rất đau.
“Tại sao không nói rõ cho anh biết?” Phong Dực yêu thương ôm chầm lấy Doãn Tinh, anh không hề biết cô vì anh nên mới tới Pháp.
“Em không dám nói quen biết anh, sợ anh cảm thấy em là người tùy tiện, bởi vì thật sự em tùy thiện trao thân cho anh. Nhưng anh biết không, lần đầu tiên em nhìn thấy anh, em đã biết cả đời này em chỉ yêu mình anh, cho nên em mới có thể trao thân cho anh. Phong, anh tin không, em khẳng định cả đời này chỉ yêu một mình anh, cho nên….”
Phong Dực đau lòng lau nước mắt trên mặt Doãn Tinh.
“Tinh, xin lỗi, anh……Đều tại anh không tốt! Là anh hiểu lầm em. Thật ra trong lòng anh rất sợ em đùa giỡn, cho nên mới cố tình không quen biết em, anh vẫn nghĩ em là một người phụ nữ tùy tiện, hãy tha thứ cho anh.”
Thấy Phong Dực tự trách như vậy, Doãn Tinh cười rộ lên.
“Phong, em đã sớm biết anh sẽ nghĩ như vậy, bạn tốt A Triệt của em cũng nói với em, anh nhất định nghĩ em là người phụ nữ muốn tình một đêm với anh đúng không ?”
“Phải!” Phong Dực dịu dàng vuốt vuốt tóc của cô, lại nhíu mày hỏi, “Triệt là ai?”
“Cậu ấy là bạn tốt từ nhỏ tử em, tình cảm giữa em và cậu ấy cũng như anh em. Anh đừng ghen nha, trong lòng em không có cậu ấy đây, chỉ vì anh em mới đến Pháp đó.” Doãn Tinh ôm lại Phong Dực rất chặt cũng cười vô cùng rạng rỡ.
“Tinh, thật xin lỗi! Anh không biết em vì anh…. Chuyện bản thảo thiết kế, em…”
“Phong, em tin thời gian sẽ chứng minh tất cả, cái gì của mình sẽ vẫn là của mình, thiết kế có thể trộm nhất thời, cũng không thể trộm cả đời, đúng không?” Doãn Tinh nói.
“Tinh, em cho rằng Tiểu Vi hãm hại em?” Trong lòng Phong Dực vẫn có một tia nghi ngờ.
“Phong, chẳng lẽ anh không hiểu sao? Đây tất cả đều là vì anh, nếu như không có anh, em sẽ trở về Đài Loan, mà Tuyết Vi vĩnh viên cũng sẽ không thể hãm hại em.” Ôm lấy Phong Dực, Doãn Tinh biết rằng mình đã có được anh.
“Tinh, em biết Tử Luyến anh thiết kế cho ai không?”
Phong Dực vừa nhắc tới chuyện này, trong lòng Doãn Tinh liền phiền muộn.
“Phong, em biết trong lòng anh có một người phụ nữ không thể nào quên được, nhưng em rất thích anh, em sẽ lặng lẽ chờ đợi đến lúc anh có thể yêu em… Em cũng sẽ chấp nhận người phụ nữ trong lòng anh, chỉ cần anh cho em ở bên cạnh anh, để em có được yêu anh là tốt rồi.” Doãn Tinh không có yêu cầu gì, cô chỉ muốn yêu Phong Dực, biết trong lòng anh có người khác, nhưng cô vẫn không nhịn được yêu cầu anh yêu cô nhiều hơn một chút.
Ngắm nhìn dáng vẻ uất ức của Doãn Tinh, trong lòng Phong Dực tốt lên hẳn. Anh cúi đầu nhìn cô, một tay nâng cằm cô lên, muốn cho cô nhìn thấy thâm tình trong mắt mình.
“Tinh, ba năm trước tại Đài Loan, lòng của anh đã bị đánh cắp, người đánh cắp trái tim anh chính là người phụ nữ đã điên cuồng làm tình với anh sau đó lại