Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343136
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3136 lượt.
riều. Trên khuôn mặt của binh sĩ bán thú trẻ tuổi là vẻ hoảng sợ ngoài sức tưởng tượng.
(*Công sự: Công sự là công trình quân sự dùng để bảo đảm an toàn cho người và phương tiện vật chất, kho tàng, bảo đảm chỉ huy ổn định, nâng cao hiệu quả sử dụng vũ khí và phương tiện kỹ thuật quân sự, chống các phương tiện sát thương của địch._nguồn: wiki.)
“Thượng tá! Chúng ta bị bao vây rồi! Hơn một vạn người máy chỉ cách Khang Đô chưa tới mười km!”
Hứa Mộ Triều mở mắt ra nhìn cảnh vệ, yên lặng ước chừng một phút.
Chủ lực của Mộ Đạt đã ra khỏi thành, trong thành chỉ còn lại ba ngàn tàn binh trong số năm ngàn quân tiên phong của Hứa Mộ Triều, mọi người đã chống đỡ đến cực hạn.
Vậy mà cô lại bị người ta bao vây trong tình huống suy yếu này? Còn tới hơn một vạn người máy?
Cô thở dài, rồi lại thở dài.
“Các người thú!” Cô đứng trên công sự trong thành, trước mặt mấy ngàn Thú Binh đang kinh hoàng.
Giọng nói của cô trong veo lại vang dội, gần như vọng đến từng góc thành. Đôi cánh mở rộng đỏ tươi như máu, mái tóc dài đen nhánh như mực, vừa yêu dị vừa dịu dàng.
Mà trên mặt cô, là vẻ dứt khoát bi thương động lòng người, khiến gương mặt trắng nõn như ngọc dưới ráng chiều màu máu, có một vẻ đẹp chạm đến tận đáy tim.
“Mọi người có còn nhớ năm mươi năm trước không?” Tiếng gầm của cô vang lên từ nơi sâu nhất trong lồng ngực nhỏ nhắn, “Chủng tộc của chúng ta đã từng uy chấn Đại lục; chúng ta đã từng bách chiến bách thắng.
Kẻ địch gấp mấy lần chúng ta, đang ở ngoài thành. Có lẽ chúng ta không sống nổi. Nhưng mà. . . . . .” Đôi mắt xanh thẳm của cô giống như có ngọn lửa thiêu đốt, còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, “Chúng ta chết vì sự vinh quang của Thú Tộc, chết để bảo vệ loài người. Bia tưởng niệm Thú Tộc sẽ khắc tên của chúng ta; ngay cả Đế Đô loài người, cũng sẽ dựng bia tưởng niệm chúng ta!”
Chúng thú im phăng phắc.
Mà sau lưng thú binh, dân chúng loài người trong thành vốn dĩ đang hoảng loạn cũng lặng đi.
Cô nở nụ cười dịu dàng mà kiêu ngạo: “Tôi xin lấy danh nghĩa của bán thú thề rằng sẽ khiến cho đám người máy kia biết, sở trường của Hứa Mộ Triều tôi không phải chỉ có đâm lén sau lưng!”
Chúng thú cười ha ha, không khí căng thẳng ban đầu tiêu tan phân nửa, chỉ còn lại lòng hăng hái quyết liều chết đánh một trận.
“Tôi xin lấy danh nghĩa của Thú Tộc ra thề, cũng sẽ khiến cho người máy biết tuy trong mắt những chủng tộc khác Thú Tộc chúng ta đã từng là chủng tộc hèn hạ suy bại. Nhưng chúng ta vĩnh viễn không khuất phục, không bao giờ tiêu vong!”
Vĩnh viễn không khuất phục, không bao giờ tiêu vong!
Sau giây phút yên lặng, nụ cười của mấy ngàn Thú Binh bộc phát thành tiếng gào thét mãnh liệt nhất. Tiếng gào thét này sao mà chấn động lòng người đến thế, khiến dân chúng loài người trong thành cũng không nhịn được trào nước mắt, hăng hái sục sôi.
Đó là tiếng gầm thét bạo phát vì tôn nghiêm mỏng manh của những sinh mạng được coi là chủng tộc cấp thấp nhất ở Đại lục mấy chục năm qua. Đó là tuyên ngôn trả giá bằng tính mạng để gửi tới toàn bộ Đại lục khi những cơ thể máu thịt gặp phải đại quân sắt thép có thực lực vượt xa mình——
“Vĩnh viễn không khuất phục! Không bao giờ tiêu vong!”
Đêm nay, đại quân trung lộ của người máy đột ngột thay đổi phương hướng, bao vây Khang Đô. Mộ Đạt đã dẫn quân chủ lực Thú Tộc đương đầu với phân đội Đông Nam của người máy, không còn cách nào quay về tiếp viện.
Khi tổng bộ chỉ huy loài người nhận được tin tức này, câu trả lời nhanh chóng được đưa ra: tiếp viện cho Khang Đô.
Mà lúc viện binh loài người vẫn còn cách Khang Đô ba giờ lộ trình, đại quân người máy, đã dùng pháo lửa san bằng nửa thành Khang Đô. Một vạn bộ binh người máy đã hoàn toàn bao vây ba ngàn tàn binh của Hứa Mộ Triều.
“Không kịp rồi.” Sĩ quan chỉ huy viện quân loài người báo cáo với Tổng bộ chỉ huy, “Nguyên soái, ba tiếng đủ để người máy san bằng Khang Đô.”
“Cứu!” Mệnh lệnh của tổng bộ chỉ huy rất đơn giản, “Nếu như Thú Tộc chết trận thì không tiếc bất cứ giá nào, bao vây tiêu diệt quân địch!”
Cách xa mấy trăm cây số, tại tổng bộ chỉ huy của đại quân người máy, Minh Hoằng nở nụ cười hờ hững.
Vứt bỏ một thành thị và chiến cuộc của Đại lục thì có đáng gì**?
(**Nguyên văn hà túc quải xỉ: thành ngữ Trung Quốc nghĩa là không đáng gì, không đáng nhắc tới.)
Hứa Mộ Triều, lần này, xem cô trốn làm sao trốn thoát?
Khi chiến tranh chống xâm lược ở lãnh địa loài người đã đánh động tới trái tim của người thống trị thì gần biên cảnh phía Đông của Zombie, tại lãnh địa người máy thuê, công cuộc sản xuất người cải tạo vẫn đang tiến hành bừng bừng khí thế.
Minh Lăng là người nổi bật trong đám người máy, trông rất giống con người bình thường, luôn mặc một bộ đồ xanh mộc mạc cũ kỹ, làn da trắng nõn, mặt mũi thanh tú, nhã nhặn thanh lịch. Chỉ có cặp mắt đỏ ngầu là màu nóng duy nhất trên người hắn.
Sức chiến đấu của hắn chỉ bình thường, nhưng lại là một trong số những người máy thông minh nhất, khả năng tính toán thậm chí còn vượt qua Minh Hồn