Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3132 lượt.
g. Hôm nay, chip người cải tạo được giao cho hắn phụ trách nghiên cứu phát triển và cải tiến.
Tối nay, hắn xuống nhà xưởng như thường lệ, kiểm tra các tình huống nảy sinh khi cải tạo người, tìm kiếm BUG*** của chip để tăng cường tối ưu hóa.
(***BUG: lỗi phần mềm.)
Hắn đi tới một trong số những nhà xưởng dưới lòng đất, những con người ưu tú nhất bị bắt trên chiến trường, sẽ được đưa đến đây. Ban đêm, trong xưởng đèn đuốc sáng trưng. Người máy chiến đấu cấp thấp dẫn hắn tới trước mặt một nhóm tù binh mới nhất.
Đó là mười tên binh sĩ cường tráng cao lớn, vô lực nằm trên dây chuyền sản xuất, hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Minh Lăng.
“Cấp trên, số liệu huyết áp của bọn chúng không được bình thường cho lắm.” Người máy chiến đấu cấp thấp ngần ngừ, “Liệu có nên bỏ qua, không cải tạo bọn chúng không?”
Minh Lăng nhìn trị số huyết áp thấp hơn một nửa so với người bình thường trên thiết bị, những trị số khác lại rất bình thường khỏe mạnh, khẽ cau mày: “Mang tới phòng làm việc của tôi.”
Lúc đầu khi tiến vào căn cứ, tất cả binh lính loài người đều bị áp dụng một phương pháp “vệ sinh” thống nhất —— tiêm thuốc mê, tước vũ khí, rửa sạch thân thể. Cho nên khi Minh Lăng dẫn mười tên binh lính khác thường vào phòng làm việc của mình, cũng không có bất kỳ biện pháp phòng bị nào.
Đám lính nhũn như con chi chi nằm trên bàn thí nghiệm, Minh Lăng điều khiển siêu máy tính, viết chương trình khống chế người cải tạo vừa mới tối ưu hóa vào chip. Sau đó cầm mười tấm chip, đến gần bọn họ.
Một binh lính trong đó, có vẻ cực kỳ khác biệt. Tầm vóc cao to, mặt mũi lại hết sức thanh tú, cho dù mặc quân trang, vẫn không giấu nổi vẻ hơi nhã nhặn thư sinh.
Vậy thì bắt đầu từ hắn đi.
Minh Lăng ấn nút điều khiển trên bàn thí nghiệm, nhìn mấy mấy cánh tay máy màu đen, từ các phương hướng khác nhau, kèm chặt thân thể tứ chi của tên lính. Dao máy dùng đề cắt những đường nối thân thể vói kim loại cũng từ từ tiến tới gần.
Mỗi lần làm điều này, suy nghĩ của Minh Lăng đều có một khoảnh khắc hoảng hốt không tập trung. Mỗi người cải tạo người ra đời sẽ tăng thêm giá trị tồn tại của hắn, đều là cống hiến vì Minh tướng quân, vì nguyên tắc căn bản.
Bọn họ là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất.
Minh Lăng nhìn cơ thể trên bàn thí nghiệm.
Một cánh tay rắn chắc chẳng biết lúc nào đã nắm chắc lấy cánh tay người máy có ý đồ kẹp đầu con người kia. Năm ngón tay máu thịt, lại có thể khiến cánh tay người máy mấy chục mã lực**** không thể động đậy.
(****Mã lực: (viết tắt là HP – horse power) là một đơn vị cũ dùng để chỉ công suất. Nó được định nghĩa là công suất cần thiết để nâng một khối lượng 75 kg lên cao 1 mét trong thời gian 1 giây hay 1HP = 75 kgm/s.)
Minh Lăng ngẩng đầu, thấy binh lính trên bạn thí nghiệm đột nhiên mở hai mắt ra. Con ngươi đen nhánh, trong nháy mắt bị màu xanh lá lấp đầy. Gương mặt trắng nõn cũng vặn vẹo xuất hiện những hoa văn hình bướm màu đen mờ mờ.
“Các người không phải là loài người?” Minh Lăng khó hiểu.
Một giây kế tiếp, người nọ từ nhảy xuống bàn thí nghiệm, mà những kẻ ngụy trang thành binh sĩ loài người khác cũng tràn trề sức sống ngồi bật dậy. Minh Lăng bị họ trói thành bánh chưng, ném vào trong góc.
“Đó là chương trình điều khiển mã hóa, các người không thể nào phá giải.” Lúc Minh Lăng nhìn thấy bọn họ đi tới trước máy tính mà mình coi như báu vật, không nhịn được cau mày lên tiếng.
Tên binh sĩ nhã nhặn đó quay đầu liếc nhìn hắn, ánh mắt xanh biếc lạnh lẽo tràn ngập khinh thường: “Mày cho rằng chỉ có người máy, mới biết dùng máy tính sao?”
Mấy tiếng sau, binh lính kia thận trọng cho tấm chip vào trong ngực. Lại cầm một chip khác vừa mới vừa lập trình xong, đi về phía Minh Lăng: “Nào, thử chip tao viết đi.”
Những binh lính khác đều nở nụ cười xấu xa.
Chiến Thần Bất Tử
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu
Cơn mưa cuối thu trút xuống như thác, xối lên căn cứ quân sự trong núi sâu, chóng vánh, tiêu điều. Nằm sâu trong căn cứ là tòa biệt thự màu xanh đậm, nhu hòa thanh nhã mà yên tĩnh vắng lặng.
Cố Triệt chắp tay đứng dưới mái hiên màu xám nhỏ nước lỏng tỏng, nhìn màn mưa bụi mịt mờ khắp núi, đột nhiên mở miệng nói với người hầu bên cạnh: “Đã bao lâu. . . . . . tôi chưa ra chiến trường rồi?”
Thôi tư lệnh, thống soái đại quân Tây chinh, phụ trách cứu viện cho Khang Đô, không thể nghi ngờ là một trong những anh hùng và nhân vật chính của hội nghị lần này.
Thân là người tài giỏi, là cánh tay đắc lực của Cố Nguyên soái, Thôi tư lệnh bốn mươi hai tuổi, gia thế hiển hách, dụng binh điêu luyện vững vàng, có uy danh rất cao trong quân đội. Đứng trước mặt ông, đám người Quan Duy Lăng chỉ đáng là em út. Năm ngoái, trong cuộc chiến với Zombie ông cũng lập được rất nhiều công lao hiển hách.
Nhưng mà ông là người tự phụ, còn rất xem thường Thú Tộc. Mặc dù luôn thực hiện mệnh lệnh của Cố Triệt vô điều kiện, nhưng đối với Thú Tộc, vẫn thường xuyên tỏ vẻ khinh thường.
Mà