Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3131 lượt.

hôm nay, lúc Thôi tự lệnh luôn luôn cao ngạo nghiêm túc bước vào phòng họp, thấy Mộ Đạt cũng là tư lệnh như mình, lại lần đầu tiên mỉm cười khách sáo, khiến Mộ Đạt cũng hơi kinh ngạc.
Nguyên soái khen ngợi Thôi tư lệnh và Mộ Đạt tư lệnh, chỉ huy quân tiên phong Hứa Mộ Triều. Mà Thôi tư lệnh dẫn đầu viện quân, bao vây đại quân người máy ở Khang Đô, tiêu diệt hơn một vạn người máy, cũng ép kẻ địch rút lui trăm dặm, rõ ràng là người lập công đầu trong trận chiến lần này.
Song khi Nguyên soái đang khen ngợi ông hết lời, ông lại ho khan hai tiếng, nói: “Ngài nguyên soái, tôi có ý kiến khác.”
Cố Nguyên soái lẳng lặng nhìn ông.
“Lập công đầu chiến dịch lần này là hai người khác, chứ không phải là tôi.” Vẻ mặt ông rất nghiêm túc khiến mọi người càng thêm tò mò chờ đợi.
“Người đầu tiên dĩ nhiên là ngài, Nguyên soái.” Ông mỉm cười, “Người máy dùng binh luôn cẩn thận. Nhưng lần này lại như nổi điên tấn công vào Khang Đô, quân ta mới có thể bao vây thuận lợi như vậy. Thuộc hạ nghĩ, chắc chắn là ngài Nguyên soái dùng mưu kế gì đó, hấp dẫn người máy đến. Tôi đây chỉ hưởng sái công lao của ngài thôi.”
Cố Triệt im lìm không bình luận gì, Tạ Mẫn Hồng nhìn vẻ mặt của Cố Triệt, cười nói: “Vậy mà Thôi tư lệnh cứ bảo mình không biết ăn nói.” Các tướng lĩnh khác nghe vậy cũng bật cười, tuy vậy những lời Thôi tư lệnh nói, thực sự cũng làm cho các tướng thắc mắc. Nhưng có vẻ ngài Nguyên soái không có ý định giải thích việc này.
“Vị thứ hai là ai?” Có người hỏi. Mọi người đều cho là Mộ Đạt.
Thôi tư lệnh dừng lại chút, trên mặt vị quân nhân cao ngạo lạnh lùng này lại lộ vẻ xúc động hiếm thấy.
“Người thứ hai, là Thượng tá Hứa Mộ Triều.” Ông lấy một thẻ nhớ nhỏ hơi cong từ trong túi ra, gằn từng chữ, ” Sở dĩ quân ta có thể giáng một đòn đau cho quân địch, là vì quân Hứa Mộ Triều đã giữ chân hơn vạn quân địch tới năm giờ. Các vị có thể tưởng tượng tình hình trận chiến khó khăn kịch liệt đến mức nào.”
“Đây là hình ảnh dùng ống kính laser tầm xa quay được khi quân ta đến ngoài thành Khang Đô.” Ông nhìn Cố Triệt, “Tuy chỉ có hơn mười phút nhưng nếu mọi người không ngại, tôi muốn mọi người cùng xem.”
Cố Triệt khẽ gật đầu, Tạ Mẫn Hồng nhận lấy thẻ nhở, cắm vào màn ảnh LCD 3D treo lơ lửng trên không.
Giọng nói của Thôi tư lệnh hơi ngập ngừng: “Nhập ngũ đã hơn hai mươi năm, người có thể khiến tôi tôn kính rất ít. . . . . . Không ngờ tôi có thể thấy được tinh thần của một người lính từ một phụ nữ Thú Tộc.”
Mọi người dần dần biến sắc. Cho tới bây giờ vẫn chưa có ai được Thôi tư lệnh khen ngợi đến mức này. Rốt cuộc là hình ảnh gì lại khiến quân nhân tự phụ này cũng phải chấn động?
Bầu trời hiện ra trong camera tầm xa phủ một lớp tro bụi mông lung. Đập vào mắt là một màu xám bạc như nước thủy triều, mịt mờ không ngừng ùa đến. Tập trung nhìn kỹ mới thấy đó là đại quân người máy, tụ họp dày đặc tràn ngập đất trời.
Ống kính phóng kỹ hơn, lướt qua đám người máy ngổn ngang, nhưng trong mảng màu xám bạc kia lại xuất hiện một vạt màu xanh dương bắt mắt.
Màu xanh dương là màu quân trang của loài người. Sau khi Thú Tộc quy thuận đã đổi đen thành xanh, coi như là liên quân. Đây là toán quân chủ lực cuối cùng của người thú, ước chừng có mấy trăm người bị đám người máy không đếm xuể bao vây ở chính giữa.
Cho dù biết rõ cuộc chiến này xảy ra vào mấy ngày trước, nhưng binh lực địch ta cách xa như thế, vẫn khiến các tướng lĩnh ở đây toát mồ hôi lạnh.
Đối với người máy đây là một trận chiến tiêu diệt; đối với người thú đây là một trận chiến tiêu hao. Bởi vì người máy giống như thùng sắt không ngừng vây quanh người thú. Tại những nơi đánh giáp lá cà, hàng loạt người máy ngã xuống đồng thời hàng loạt người thú cũng tử trận.
Quan sát kỹ thì thấy đám người máy trầm lặng vô tình kia hoàn toàn không quan tâm đến sự tiêu hao quân số, chỉ thản nhiên bổ sung lực lượng mới. Rõ ràng, bọn chúng có ý định bắt sống người nào đó trong vòng vây, nếu không chỉ cần một quả bom, là có thể tiêu diệt hơn phân nửa người thú;
Mà Thú Tộc dũng mãnh từ Thú lớn, bán thú, đến hổ trắng biến dị, vẻ mặt từng người đều dữ tợn. Song khi ống kính lướt qua khuôn mặt của họ thì ai cũng thấy rõ ràng vẻ mệt mỏi tuyệt vọng trên mặt họ.
Đúng vậy, chiến đấu luân phiên với đại quân máy móc, liệu nhánh quân nào có thể giữ vững ý chí kiên cường, tiếp tục chống đỡ không ngừng nghỉ? Nhìn thời gian trên hình ảnh, dưới tình huống không có một viện binh mà bọn họ vẫn chống đỡ được hơn ba giờ!
Bất kỳ sĩ quan có kinh nghiệm nào, đều có thể nhìn ra nhóm thú quân này đã là mũi tên hết đà. Sức lực của bọn họ đã cạn kiệt, mà tinh thần, dường như cũng bên bờ vực hoàn toàn tan rã.
Binh lực chênh lệch như vậy, trạng thái tinh thần và thể xác như vậy, bọn họ đã cầm chắc thất bại. Nhưng, viện quân của Thôi tư lệnh phải hai giờ sau, mới đột phá vòng vây đày đặc vào được trong thành. Làm thế nào bọn họ chống đỡ qua hai giờ còn lại?
Đáp án sẽ nhanh chóng xuất hiện.
Bóng lưng của Hứa Mộ Triều cực kỳ bắt mắt giữa chiến trường.
Lấy cô làm trung tâm,


pacman, rainbows, and roller s