XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3127 lượt.

ái….Mặc dù trong lòng bọn họ, một cô gái bán thú cũng không có giá trị gì đáng kể.
Hứa Mộ Triều nhìn Tạ Mẫn Hồng, đối phương lại không thèm để ý, chỉ cười tủm tỉm nhìn cô, không hé răng. Cô nhìn về phía Quan Duy Lăng, lại bắt gặp ánh mắt vừa thân thiết vừa phức tạp của anh ta. Được rồi, dĩ nhiên Quan Thiếu tá cảm thấy ra trận giết địch là chuyện đương nhiên, cũng không có gì kỳ quái.
Cô đành phải yên lặng nhìn Cố Triệt, cô tin rằng anh ta sẽ hiểu được ánh mắt của mình.
Không ngờ Cố Triệt lại trực tiếp mở miệng: “Phó soái chỉ là chức suông.”
Cô hiểu rồi, trong trận chiến ác liệt này cô chỉ cần đi theo làm trợ thủ của Mộ Đạt. Ý Cố Triệt là thế ư? Chỉ vì muốn xây dựng hình tượng người đại diện tài mạo song toàn nổi tiếng của Thú tộc sao?
“Cô làm tiên phong.” Cố Triệt thản nhiên nói tiếp, “Không thể bỏ qua người dũng mãnh như cô được. Cô là người đứng đầu Thú tộc về sức chiến đấu, làm lính tiên phong quả thật vô cùng thích hợp.”
Hứa Mộ Triều “………”
Tiên phong? Tiên phong thì khác gì vật hy sinh chứ? Đó là chuyện ngu xuẩn nhất mà Hứa Mộ Triều cô phải làm trong suốt trăm năm qua!
Nhưng đó là lệnh của Nguyên soái, không thể không theo. Qua chuyện này, cô có thể chắc chắn rằng anh ta không có tình cảm gỉ với mình. Còn chuyện cho cô theo cạnh hầu hạ, chắc là anh sai bảo cô quen rồi, hoặc là dùng cô thuận tay hơn những người khác.
Trên thực tế, không chỉ có mình Hứa Mộ Triều nghi hoặc.
Lúc Cố Triệt viết mệnh lệnh này, Tạ Mẫn Hồng chần chờ một chút rồi nói: “Thương vong có lẽ sẽ rất lớn, để Hứa Mộ Triều đi có thích hợp không?”
“Thích hợp.” Thái độ Cố Triệt vô cùng kiên định, “Sự tồn tại của cô ấy sẽ đề cao sĩ khí của Thú tộc.”
Đúng vậy, ai cũng biết uy vọng của Hứa Mộ Triều đứng đầu ở Thú tộc, nếu cô ấy dẫn dắt đội xung phong, đương nhiên hiệu quả rất tốt, chỉ là….”Lỡ như cô ấy có mệnh hệ gì….” Tạ Mẫn Hồng nói, “Không phải ngài cũng muốn tiến hành nghiên cứu chuyên sâu cơ thể cô ấy sao?”
Cố Triệt im lặng một chút, ngữ khí vô cùng nhẹ nhàng thờ ơ: “Cô ấy sẽ không chết.”
“Vì sao? Tuy rằng biết không nên hỏi nhiều, nhưng Tạ Mẫn Hồng vẫn không nhịn được.
Cố Triệt thản nhiên nói: “Tuy cô ấy dối trá vô lại, nhưng khi cần thiết sẽ kiên cường hơn bất cứ ai. Cô ấy sẽ không làm tôi thất vọng.”
Khi Bộ Tổng chỉ huy loài người lẳng lặng chờ đợi biểu hiện của quân đoàn Thú tộc, thì Hứa Mộ Triều đứng ở phòng tuyến của thành Khang Đô cũng đã hạ quyết tâm.
Trận chiến đẫm máu, đẫm máu cái lông á! Chiến đấu trực diện, trực diện cái quỷ á!
Nếu Hứa Mộ Triều cô thành thành thật thật làm vật hy sinh, thì cô sẽ theo họ của Cố Triệt luôn!
Mộ Đạt thấy thần sắc rối rắm của cô, giận dữ nói: “Mộ Triều, đây là một trận kháng chiến trực diện ngươi chết ta sống, nếu không được thì giao cho tôi…”
Hứa Mộ Triều ngẩng đầu nhìn ông ta: “Ai muốn đánh trực diện? Ai muốn ngươi chết ta sống? Chẳng lẽ anh cũng nghĩ giống Cố Triệt, cho rằng tôi đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chỉ có thể làm tiên phong, làm vật hy sinh sao?”






Cuộc chiến tại Khang Đô
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu

Năm ngàn quân cải tạo làm tiên phong, nhanh chóng tiến về Khang Đô, một cứ điểm cực kỳ quan trọng. Dưới sự yểm trợ của vũ khí hạng nặng cự ly xa, bất kỳ chướng ngại vật nào có ý đồ ngăn cản bước tiến của binh đoàn người máy đều hóa thành tro bụi trong chớp mắt.
Cuộc chiến hết sức căng thẳng. Cho dù có trang bị vũ khí tân tiến nhất thì theo lệ thường, quân tiên phong vẫn là đội quân thương vong nặng nhất.
Có ai lại nép mình sau lưng thú lớn giữa chiến trường. Chấp nhận hy sinh gần trăm con thú lớn để lén lút tiếp cận đột kích, tự tay giết sĩ quan chỉ huy người máy thông minh nhất. Khiến những người máy khác rơi vào hoàn cảnh khốn đốn, binh lính tán loạn không biết đường nào mà tác chiến?
Khi ánh trời chiều lạnh lẽo chiếu khắp Khang Đô, thi thể người máy đã rải đầy đất. Quân tiên phong Thú Tộc, bắt đầu hô hào vô cùng vui vẻ.
“Mộ Triều, làm tốt lắm.” Ngay cả Mộ Đạt cũng hơi xúc động, “Những chuyện còn lại, cứ giao cho tôi.” Dừng một chút, ông ta tiếp lời, “Cô dùng binh, thật sự quá gian trá, nhưng cũng khiến người ta bội phục.”
Hứa Mộ Triều chùi chùi vết máu trên hai tay, khẽ mỉm cười: “Chỉ vì phụ nữ chúng tôi tương đối thận trọng mà thôi.”
Mà tôi lại may mắn có lá gan lớn hơn một chút.
Cả Mộ Đạt, Hứa Mộ Triều lẫn đoàn quân người thú đều cho rằng, chiến dịch này chắc chắn sẽ thắng. Thậm chí ngay cả Cố Nguyên soái tại hậu phương nhận được báo cáo tức thời về tình hình chiến đấu ở tiền phương, cũng nở nụ cười hài lòng.
Hứa Mộ Triều cho rằng, nhất định có thể tiêu diệt hết quân cải tạo chủ lực tấn công Khang Đô lần này. Trên thực tế, bọn họ quả thực cũng đã tiêu diệt gần hết kẻ địch.
Chẳng qua là lúc Hứa Mộ Triều dẫn binh đoàn bán thú tiên phong sức cùng lực kiệt tựa vào công sự* trong thành nghỉ ngơi, khi người dân trong thành tôn kính đưa các loại thức ăn tới, lính cảnh vệ lại lảo đảo nghiêng ngả chạy đến bên cạnh Hứa Mộ T