Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3125 lượt.
ô ta về đảo Tây Vu.”
Lúc này, vua zombie mới mỉm cười: “Tướng quân khách sáo rồi.”
Nhìn thân ảnh hai người họ Minh đi vào trong mưa, Thẩm Mặc Sơ nhíu mày.
Dựa theo mệnh lệnh của Hudgens, anh đồng ý để bọn người máy mượn đường. Chỉ là đám người cận tinh tính tình cẩn thận, bảo Thẩm Mặc Sơ đừng nhắc tới sự tồn tại của bọn họ. Cho nên đến nay, Minh Hoằng vẫn cho rằng Thẩm Mặc Sơ là thủ lĩnh duy nhất của zombie.
Gần đây, người máy xâm nhập vào khu vực chỉ huy phía Tây của loài người, thắng lợi liên tiếp. Minh Hoằng lại bằng lòng bỏ ra nhiều vũ khí hơn để mượn khu phía Đông của Thẩm Mặc Sơ sản xuất người máy.
Chỉ là nghe cảnh vệ zombie báo lại, thấy mấy ngàn binh lính loài người kinh hoàng bị bắt vào nơi sản xuất, Thẩm Mặc Sơ biết rằng, bọn họ không chỉ sản xuất người máy thuần túy, vì thế tự mình đến xem. Minh Hoằng cũng thoải mái hoan nghênh.
Chiến tranh giữa người máy và zombie là tương lai không thể tránh né. Chỉ là bây giờ, hai bên đều có lòng riêng bắt tay với nhau theo nhu cầu mà thôi. Về phần khi hắn nhắc tới Hứa Mộ Triều, Thẩm Mặc Sơ dĩ nhiên là cố ý giấu diếm. Đối với cô ấy, chiếm phân lượng trong lòng vua Zombie chỉ có hại mà không có lợi lộc gì.
“Tư lệnh, đã an bài thỏa đáng.” Tướng quân Zombie Lưu Phi, vội vàng đi tới, thì thầm bên cạnh anh.
Thẩm Mặc Sơ gật đầu: “Minh Hoằng rất khôn khéo, phải làm việc thật cẩn thận.”
Khuôn mặt dữ tợn của tướng quân Zombie lộ ra thần sắc bi thương: “Bọn họ chắc chắn sẽ hoàn thành mười phần mười, mong Tư lệnh yên tâm.”
Răng nanh của Thẩm Mặc Sơ dính bụi mờ mịt, đôi môi xanh đen mím chặt lại, trầm mặc không nói.
Lưu Phi lặng im một lát, lại nói: “Tư lệnh, ngài sẽ không thay đổi quyết định chứ?”
Thẩm Mặc Sơ thản nhiên nói: “Cố Triệt muốn gì, tôi sẽ giúp hắn có được. Thứ tôi muốn, tin rằng, hắn cũng sẽ bằng lòng đưa ra.”
Quân tiên phong hay vật hi sinh
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Cơn mưa dần tạnh. Vua zombie và nhóm thuộc hạ rời khỏi nơi sản xuất của người máy. Cả căn cứ, chỉ còn lại những sinh mạng im lìm lạnh lẽo.
Bầu trời xanh không một gợn mây, trên vùng trời của Zombie, một chiếc cầu vồng lẳng lặng hiện lên. Khiến cả vùng đất trải dài ngàn dặm cũng nhuộm trong ánh hào quang rực rỡ.
Trận chiến đã diễn ra được một giờ. Hai bên dùng tên lửa triển khai công kích ở cự ly xa, bất phân thắng bại. Mà bộ binh người máy đã bắt đầu công thành dưới sự yểm trợ của hỏa lực.
“Mẹ nó bọn người máy! Chỉ là một đống sắt vụn! Ông mày không tin đánh không lại!”
Phụ trách nhiệm vụ phòng thủ là một gã đội trưởng bốn mươi tuổi. Hắn chán ghét nhìn đám người máy màu xám bạc đông đúc ở phía xa, nhịn không được quay đầu khiển trách binh lính cấp dưới: “Lấy lại tinh thần cho tôi! Đừng khiến ông đây mất mặt!”
“Tuân lệnh!” Nhánh bộ đội này có tiếng là dũng mãnh thiện chiến, cho nên mới được bộ Tư lệnh quân khu phái đến tiền tuyến tham gia chiến tranh với người máy. Dù người máy rất khó phá hủy, nhưng sau nhiều ngày chiến đấu tóan bộ đội này vẫn chưa bao giờ lui bước.
Chỉ là khi màu xám bạc kia như thủy triều chậm rãi tới gần, ánh mặt trời chiếu rõ ràng lên thân thể vốn dĩ là những cỗ máy thì sắc mặt tất cả binh lính loài người trên mặt trận đều đồng loạt thay đổi.
Yên tĩnh, vô cùng yên tĩnh. Ngay cả đội trưởng cũng sửng sốt, xì gà trong tay ông rơi xuống đất, đôi mắt hổ rốt cuộc hiện lên thần sắc đau đớn phẫn nộ.
Bọn họ thấy rõ toán người máy đang tới gần. Không, là những vật thể dị dạng nửa người nửa máy mới đúng. Còn hai mét, năm mét, tám mét…..
Một, hai, ba thân thể con người, bị gắn lên trên sắt thép vô tri. Làn da con người ngăm đen càng làm nổi bật màu xám bạc của kim loại, khiến nó càng có vẻ sáng bóng dẻo dai. Thân thể bọn họ vặn vẹo như loài bò sát, từng khuôn mặt quen thuộc giờ đây không còn cảm xúc của con người nữa, chỉ như đám quái vật sắt thép từng bước từng bước tới gần trận địa, tới gần nhóm chiến hữu từng cùng bọn họ vào sinh ra tử.
“Ọẹ….” Có binh lính rốt cuộc cũng không nhịn được gập người nôn mửa. Càng ngày càng có nhiều binh lính hoảng sợ hô ra tiếng: “Trương Vệ Quốc! Đó là Trương Vệ Quốc!”
“Chu Đội trưởng! Chu Đội trưởng, anh hùng chiến đấu của binh đoàn 45! Ôi! Trời ơi! Chu Đội trưởng!”
…..
Đội trưởng im lặng, thân hình cường tráng cứng đờ thẳng tắp. Ông ta xoay người, nhặt điếu xì gà rơi trên mặt đất đã dính đầy bụi, cũng không thèm để ý ngậm vào miệng một lần nữa.
Xì gà đã tắt, tay đội trưởng run rẩy, lấy bật lửa ra châm lại lần nữa.
Ông hít vào một hơi thật sâu, trên gương mặt Đội trưởng hiện lên thần sắc thống khổ, dứt khoát ra lệnh: “Mẹ nó! Phản công!”
Toán lính chấn động vì câu rống giận của Đội trưởng.
“Nhớ kỹ cho tôi! Không được chạy trốn! Quyết không được rút lui một bước nào!” Ông ta hung tợn nói, “Nếu bản thân mình vô dụng bị bắt, thì mẹ nó dứt khoát tự sát ngay cho ông!”
Trước đây Hứa Mộ Triều không nghĩ tới, mình lại ra chiến trường nhanh như vậy. Vai khiêng pháo cối laser, cô nhìn những