Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3361 lượt.

g lên xuyên thẳng qua đỉnh đầu một tên. Cùng lúc đó, đôi cánh khổng lồ đột ngột vỗ mạnh, tránh được đòn tấn công của người sau lưng, đồng thời quật ngã tên người máy còn lại xuống đất!
Không đợi người máy thứ ba phản ứng, cánh tay còn treo đầu một người máy của cô, đột nhiên lật lạị, khuỷu tay đánh mạnh vào đầu hắn! Thân thể hắn lập tức vỡ đôi!
Động tác của cô thuần thục như nước chảy mây trôi, lại mạnh mẽ như gió bay điện chớp. Mà cô đứng một mình trên đỉnh đầu thú lớn, ánh mắt ngạo nghễ nhìn quanh một vòng, bất kể là cặp vuốt sắc bén hay là đôi cánh dầy cộm nặng nề đều đã đầm đìa máu tươi, lộ ra xương trắng rùng rợn. Trên chiến trường tranh giành sống chết kịch liệt, tất cả tiếng động bỗng dưng lại ngừng bặt.
Cô gái đã chiến đấu kịch liệt mấy giờ, cô gái tuyệt vọng, cô gái sức cùng lực kiệt, ai cũng cho rằng cô không tránh khỏi sự truy đuổi của đám người máy màu đen, nhưng cô lại có thể dùng tay không giết sạch bọn chúng!
Các người thú trên chiến trường bùng lên như phát điên.
Từng con thú, đều há to miệng gào thét gì đó. Vẻ chết lặng mệt mỏi trong những đôi mắt thú vàng kim, xanh xám, đỏ đen đều biến mất chỉ còn lại ngọn lửa điên cuồng!
Hết gạo sạch đạn thì có sao đâu! Cơ thể máu thịt, chẳng là gì! Bọn họ như được tiêm một mũi thuốc kích thích, càng trở nên nhanh hơn, mạnh hơn!
Không khí toàn bộ chiến trường hoàn toàn thay đổi. Rõ ràng là thực lực cách xa, rõ ràng là mũi tên hết đà, nhưng lúc này, khí thế hai bên lại trở nên ngang bằng—— thậm chí có người thú cũng vây đánh một số người máy. . . . . .
“Lúc tôi đến nơi, ba ngàn người thú chỉ còn lại ba trăm.” Thôi tư lệnh chậm rãi nói, “Bọn họ gần như điên rồi, suýt nữa đánh cả quân ta. Mà trong miệng bọn họ đều lầm bầm ba chữ giống nhau ——
Hứa Mộ Triều!”
Lúc hội nghị kết thúc, tâm trạng tất cả những người tham dự đều kích động và bi thương khó tả. Thậm chí có sỹ quan nói, phải đi tạ tội với Hứa Mộ Triều, xin lỗi vì mình đã từng xem thường Thú Tộc. Nhưng nghe nói sáng sớm hôm nay cô trở lại doanh trại đến giờ còn chưa tỉnh dậy nên đành thôi.
Quan Duy Lăng và Tạ Mẫn Hồng xem video xong, cũng lộ vẻ xúc động. Hai người đi cách Nguyên soái tầm mười mét, trở lại phòng chỉ huy. Tạ Mẫn Hồng thấy sắc mặt Quan Duy Lăng nặng nề liền cười nói: “Lo cho cô ấy hả?”
Lúc trước anh trêu ghẹo như vậy, Quan Duy Lăng chỉ chau mày phản ứng nghiêm túc với anh. Nhưng hôm nay anh ta lại không hề phản bác chỉ lẳng lặng nói: “Nếu như A Lệ xem đoạn video hôm nay, có lẽ sẽ rất đau lòng.”
Tạ Mẫn Hồng hơi sững sờ, liếc mắt nhìn Nguyên soái cách đó không xa, lại nhìn Quan Duy Lăng, trừng mắt với anh.
Quan Duy Lăng hiểu ánh mắt của Tạ Mẫn Hồng, cự ly gần như vậy, Nguyên soái hoàn toàn có thể nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ. Họ đã thống nhất rằng sẽ không nhắc tới A Lệ nữa.
Sau đó, Quan Duy Lăng ngay thẳng chất phác luôn trung thành với Nguyên soái, bỗng dưng lại nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao gầy phía trước, chậm rãi nói: “Anh nói xem, có phải chúng ta dùng Hứa Mộ Triều làm mồi, mới thành công dụ đại quân người máy tiến vào vòng vây của quân ta không?”
“Không, anh nói sai rồi.” Tạ Mẫn Hồng kiên định đáp. Anh ta nhớ tới đối thoại với nguyên soái trước cuộc chiến, trong lòng không khỏi hơi buồn bã, nhẹ giọng nói, “Nguyên soái đối với cô ấy, không phải như anh nghĩ đâu.”
Nguyên soái đang tiến vào phòng chỉ huy lại giống như không nghe thấy gì. Bao tay trắng như tuyết đặt lên nắm cửa kim loại trắng bạc, mái tóc đen ẩn dưới nón lính, khuôn mặt nghiêng điển trai lạnh lẽo không có biểu cảm gì.






Nguyên soái cô độc
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu

Khi Hứa Mộ Triều khi tỉnh lại, gió thổi ào ào báo hiệu cơn giông sắp đến. Ngoài cửa sổ sắc trời âm u lạ thường, còn chưa tới hoàng hôn đã tối sầm, giơ tay không thấy ngón.
Cô vẫn ở căn phòng ở lúc trước nhưng rõ ràng đã được người khác thu dọn, sắp xếp lại. Cô phát hiện mình đang mặc bộ quần áo bệnh nhân màu xám, trên tay cắm ít nhất năm ống truyền dịch, mà mấy thiết bị tinh xảo bên giường thì đang theo dõi các chỉ số sinh lý của cô.
“Dừng!”Hứa Mộ Triều cau mày, cắt ngang những lời lèm bèm của Đại Vũ, ” Còn lại bao nhiêu người?”
Đại Vũ đang nói đột nhiên im bặt.
“Năm nghìn hai trăm sáu mươi bảy còn lại có ba trăm hai mươi mốt.” Anh lo lắng nhìn Hứa Mộ Triều, “Tôi mang một nghìn người đại đội năm đi, còn lại chưa tới năm mươi người.”
Hứa Mộ Triều nhìn sắc trời u ám bên ngoài cửa sổ giống như màn đêm tối mịt bao trùm cả không gian. Tiếng chớp rạch ngang những tầng mây, từng tia sáng rít gào đi qua. Tiếng sấm vang rền truyền đến, nhưng từ đầu đến cuối lại không rơi xuống giọt nước nào.
“Đội trưởng. . . . . . Cô đừng đau lòng, cố dưỡng thương cho tốt.” Đại Vũ lo lắng nhìn cô.
“Cậu đi đi.”
Bác sĩ đứng bên cạnh cũng nói: “Anh đi đi. Thượng tá cần nghỉ ngơi.”
Đại Vũ ngượng ngùng đi tới cửa, quay người nhìn lại. Hứa Mộ Triều hơi sốt ruột nhìn cậu ta, thấy cậu ta mấy lần muốn nói lại thôi, rồi mớ