Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3142 lượt.

ếng sấm nổ vang, tiếng mưa rơi càng ào ào như trút. Giống như quyết chí tưới đẫm toàn bộ mảnh đất này.
Cuối cùng Hứa Mộ Triều cũng nói ra những lời bất kính trong lòng mình, chỉ cảm thấy sự uất ức trong lòng trào ra. Nhưng cô tuyệt đối không hối hận. Có thể vì nói xong cơ thể thả lỏng nên cảm giác hoa mắt chóng mặt mãnh liệt kéo tới, toàn thân trở nên mềm nhũn.
Cô mơ mơ màng màng ngã xuống ghế sofa.
Một cơn gió nhẹ đến không thể cảm nhận được vút qua, bóng người nhanh như chớp tiến đến gần cô.
Bên eo chợt căng thẳng, Hứa Mộ Triều hoảng hốt ngẩng đầu, lại chỉ nhìn thấy bả vai mặc sơ mi trắng. Trong ánh đèn tối mù mịt, gương mặt anh tuấn của Nguyên soái cũng trở nên mơ hồ.
Có lẽ là vì ngồi trước cửa sổ, hơi thở trên người anh rất lạnh, tạo nên sự đối lập rõ rệt với cơ thể nóng phừng phừng của cô. Sự lạnh lẽo đột ngột này khiến Hứa Mộ Triều tỉnh táo hơn. Cô dùng sức mở mắt ra, lại thấy đôi mắt lạnh lẽo không có chút độ ấm của anh, ánh mắt kia như xuyên thấu qua căn phòng âm u, khóa chặt lấy gương mặt cô.
“Cô cho là. . . . . . Tôi lấy cô làm mồi?” Giọng nói của anh vừa chậm rãi vừa nặng nề.
Giọng nói của Cố Triệt vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, khoảng cách quá gần. Tiếng nói tuy trầm thấp dễ nghe, nhưng lại lạnh lẽo vô tình.
Hứa Mộ Triều không lên tiếng, trong lòng cô vô cùng phiền não, cô biết không nên chống đối Nguyên soái, nhưng sao cô có thể nhịn nổi cơn giận này? Hứa Mộ Triều cô không phải người ngu. Lúc hôn mê cũng đã nghe có người nói Nguyên soái anh minh, dùng diệu kế đưa mấy vạn đại quân người máy tiến vào vòng vây! Suy nghĩ lập tức kết nối dữ kiện thành một chuỗi liền mạch đưa ra kết quả mà cô thật sự không ngờ đến!
“Không cần anh đỡ.” Cô không nhịn được, cánh tay dùng sức đẩy về phía ngực anh. Mà không biết trong mắt của anh cú đẩy này yếu ớt như thế nào.
“Hứa Mộ Triều!” Bàn tay đặt trên eo cô càng dùng sức hơn, mà bàn tay kia cũng ra sức bóp chặt cằm cô.
Cằm của cô đang nằm trong tay anh, cô muốn giãy giụa theo phản xạ có điều kiện, nhưng cơ bản không thể mảy may nhúc nhích được chút nào.
Ánh sáng rất mờ ảo, nhưng lạ thay cô lại thấy rất rõ. Dưới hàng mi dài đen nhánh, đôi mắt hoàn mỹ không tỳ vết kia lại lộ ra hơi lạnh thấu xương.
“Buông tôi ra!” Khoảng cách gần như vậy, tình huống nguy hiểm đến thế làm cho người đang suy yếu như cô cũng phải né tránh theo bản năng.
“Cô nói đúng, Cố Triệt tôi giết người nhiều vô số kể. Quyết định sự sống chết của vạn người chỉ bằng một ý nghĩ.” Giọng nói của anh bình tĩnh tới kỳ lạ, “Nhưng loại chuyện lừa gạt thuộc hạ đi chịu chết, tôi sợ sẽ làm bẩn tay mình.”
“. . . . . .” Hứa Mộ Triều giật mình.
Tuy đầu óc đang choáng váng, nhưng cô nghe rất rõ ràng. Thì ra ban đầu anh không có chủ ý như vậy?
Chẳng qua Cố Nguyên soái trong lời đồn vĩnh viễn lạnh lùng thu phục lòng người. Lấy cô làm mồi nhử hấp dẫp đại quân người máy, chuyện như vậy hẳn là việc những kẻ cầm quyền như anh rất thuần thục chứ?
Thì ra ban đầu anh ta hoàn toàn không thèm dùng đến kế đó. Cô quên mất Cố Triệt vốn là một người cực kỳ kiêu ngạo.
“Các người. . . . . .” Cuối cùng giọng nói của anh cũng không giấu nổi vẻ tức giận, “cho ràng dựa vào khả năng của Cố Triệt này, không có cách nào chiến thắng những người máy kia? Đống sắt thép kia sao?”
Cằm Hứa Mộ Triều bị anh bóp đau, cô giật mình một cái, ngây ngốc phát hiện ra tình trạng hiện tại của mình ——
Cô đã hiểu lầm Cố Triệt.
Mà Cố Triệt. . . . . . thì đang tức giận.
Đủ các loại tâm trạng kích động, tức giận, bi tráng đang trào dâng trong lòng. . . . . . lập tức tiêu tan như bọt nước.
Mình vừa mới làm gì vậy?
Bởi vì cơn sốt khiến đầu óc chậm chạp, Hứa Mộ Triều trừng mắt nhìn anh hồi lâu, lại không thể nói ra câu giảng hòa.
Tay của anh chợt lỏng ra rồi buông xuống, để cô ngồi vững trên ghế sofa. Bóng anh từ từ xa dần.
“Gọi bác sĩ tới.” Anh cất giọng lạnh lẽo, càng có vẻ áp bách lạ thường, “Ba ngày rồi, sao vẫn còn sốt như vậy? Bác sĩ làm việc kiểu gì vậy?”
Một lát sau, thoáng nghe thấy tiếng cô bác sĩ kia uất ức thanh minh: “Thưa ngài, thiếu chút nữa là cô ấy bị trọng thương đến không chữa được, phát sốt là chuyện bình thường. . . . . .”
Hứa Mộ Triều càng lúc càng choáng váng, mặc dù cô có thính lực hơn người nhưng cũng không còn nghe rõ được những câu phía sau. Cô hít một hơi thật sâu, tay chống lên ghế sofa định đứng lên, lại khiến chiếc áo khoác đang đắp trên người rơi xuống.
Cô híp mắt nhìn sang, ánh sáng trên ghế sofa rất tối, chỉ thấy chiếc áo quân phục tối màu. Huy hiệu Kim Ưng biểu trưng cho Nguyên soái ngày thường tỏa ánh hào quang rực rỡ khiến người ta không thể nhìn thẳng, lúc này cũng bị bóng tối u ám lạnh lẽo phủ kín, khiến lòng người chấn động.






Cố Tiểu Bạch
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu

Khi Hứa Mộ Triều đã quyết tâm phải lấy lòng một người cô sẽ sẵn sàng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào kể cả thủ đoạn lưu manh nhất.
Một trăm năm trước, cô là một sinh viên bình thường,