Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3141 lượt.

i đắn đo mở niệng: “Đội trưởng, hôm trở về doanh trại đó, trông cô rất bình thường chỉ nằm xuống ngủ một giấc. Nếu bác sĩ không chủ động kiểm tra cho cô, phát hiện cô bị thương nặng không kém gì những người khác thì thiếu chút nữa. . . . . . Lúc đó chúng tôi mới biết không phải cô ngủ, mà là hôn mê bất tỉnh. . . . . . Đối với chúng tôi mà nói việc cô còn sống, còn quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Cho nên xin đừng đau lòng vì những người thú đã chết, bọn họ chết trong khi chiến đấu cùng cô, là cái chết rất có ý nghĩa. Thật đấy
Hứa Mộ Triều trầm mặc trong giây lát, mới nói: “Tôi biết rồi.”
Đại Vũ u buồn rời đi. Hứa Mộ Triều đưa mắt nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi kia: “Cám ơn cô.”
Bác sĩ lắc đầu: “Cô không cần cám ơn tôi. Chúng tôi chỉ tuân theo lệnh của Nguyên soái.”
Hứa Mộ Triều không nói gì nữa. Bác sĩ nhìn sắc mặt của cô một chút, lại nói: “Cô vừa mới tỉnh, chúng tôi đã báo cho người hầu của Nguyên soái. Nguyên soái vốn có lệnh, khi cô tỉnh lại phải lập tức đi báo cáo. Chỉ là cơn sốt của cô vẫn chưa thuyên giảm. . . . . .
“Tôi sẽ đi ngay bây giờ.” Hứa Mộ Triều lập tức đứng lên, lung lay mấy cái mới đứng vững được. Hộ lý vội vàng chạy tới đỡ, lại bị cô khẽ đẩy ra.
Đã là đầu mùa đông, ngay cả những cơn mưa cũng rất ít ỏi. Sấm chớp hơn nửa ngày, cũng chỉ rơi xuống được vài hạt mưa. Nhưng hôm nay nhất định có một trận mưa lớn, bởi vì sắc trời vẫn âm u, đè nén nặng nề.
Hứa Mộ Triều ngồi trên ghế sa lông trong thư phòng Nguyên soái, chỉ cảm thấy căn phòng không có lấy một bóng người này thật lạnh lẽo thấu xương.
Cô đến, lại được báo tin Nguyên soái đã đi thị sát tiền tuyến, đang trên đường về. Cô đành phải ngồi đây chờ.
Nhiệt độ trong người càng ngày càng lên cao, đầu óc cũng mơ màng đi, trong lòng càng thêm phiền muộn. Đây là lần đầu tiên sau khi cô trở thành bán thú lại suy yếu đến phát sốt như thế này. Cô cảm giác với trạng thái này mà đi gặp Cố Triệt thì không tốt cho lắm, nhưng khi cô muốn đứng lên lại phát hiện mình không còn chút sức nào.
Cô đành ngồi lại xuống ghế sofa, định nghỉ ngơi một lát rồi mới rời đi.
Gần tới hoàng hôn, sắc trời càng tối đen hơn nữa. Tiếng sấm dồn dập giống như là có người cầm búa tạ, nện từng phát lên bầu trời. Tiếng gió chợt ngừng lại, chỉ nghe thấy một tiếng ầm ầm, mưa to như trút nước, trong nháy mắt bao phủ cả bầu trời hung hăng trút xuống mặt đất.
Hứa Mộ Triều bật khóc tỉnh dậy từ trong cơn mơ.
Rất quái lạ, trên chiến trường, cho tới bây giờ cô luôn kiên cường sắt đá. Nhưng lần này, trong mơ, cô lại nhìn thấy từng người thú lần lượt ngã xuống bên cạnh mình, nỗi đau đớn trào dâng trong lòng cô. Cô chỉ cảm thấy ngũ tạng phế phủ, chỗ nào cũng chua xót, đau đến nghẹt thở.
Bởi vì thương vong thực sự quá lớn.
Cô mở mắt nhìn xung quanh một vòng, trong thư phòng u ám vẫn yên tĩnh như cũ. Cô thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau những dòng nước mắt ràn rụa trên mặt. Cảm thấy sau khi nghỉ ngơi, sức khỏe cũng khôi phục được chút ít.
Cố Triệt vẫn còn chưa trở về?
“Mẹ nó!” Cô không nhịn được nghẹn ngào mắng to.
“Đã tỉnh rồi à?” Giọng nói trầm thấp như nước, hòa với tiếng sấm rền vang rõ ràng truyền đến, khiến người ta lạnh lẽo thấu xưng.
Hứa Mộ Triều lập tức ngồi thẳng dậy, chiếc áo trùm lên người nhẹ nhàng rơi xuống. Cô ngẩng đầu, lúc này mới nhìn thấy trên ghế dựa gần ban công là một bóng người cao lớn trầm tĩnh. Anh không nhúc nhích, giống như hòa tan thành một thể với bóng tối chung quanh.
Cô hít sâu một hơi, đứng lên đi về phía anh: “Nguyên soái, thuộc hạ đến báo cáo.”
“Ừm.” Anh nhàn nhạt trả lời.
Tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, sắc trời càng ngày càng tối, gần như khiến Mộ Triều không thấy rõ vẻ mặt anh. Cảm giác nhức đầu từ từ trầm trọng thêm, cô thấy tay chân mình cũng nóng phừng phừng như lửa. Nhưng bóng anh an tĩnh ngồi đó, lại làm tâm tình cô có phần rối loạn.
Rất muốn, rất khó khống chế, rất kích động, muốn phá vỡ sự trầm ổn an tĩnh của anh, phá vỡ cả thế giới tĩnh lặng của anh ta.
“Biểu hiện của Thú quân lần này rất tốt.” Anh nói, ” Thông cáo khen thưởng đã soạn xong, mấy ngày nữa sẽ công bố.
Cô chỉ cảm thấy hơi thở của mình cũng nóng bừng lên: “Cả đội quân gần như hy sinh toàn bộ. Kết cục như vậy, đối với Nguyên soái mà nói thì đương nhiên là quá tốt rồi.”
Cô bỗng cảm thấy rất sảng khoái. Trước mắt Cố Triệt, cô luôn cẩn thận vâng lời từng tí một, nói chuyện thẳng thắn như bây giờ lại sảng khoái hơn nhiều.
Hai người cùng yên lặng trong thoáng chốc. Có lẽ chưa từng có ai nói như vậy với Cố nguyên soái? Hứa Mộ Triều hoảng hốt nghĩ, bốn nghìn bảy trăm đấy! Bốn nghìn bảy tram anh em Thú tộc đang sống sờ sờ đấy!
“Cô khóc vì điều này sao?” Anh đột nhiên lại hỏi một câu nằm ngoài dự đoán của cô.
“Vâng” cô thở hổn hển nói, “Tôi không mạnh mẽ được như Nguyên soái, hời hợt với sự sống chết của vạn người. Ta không nỡ để bọn họ chết. Chỉ là lần sau, nếu như Nguyên soái muốn lấy Hứa Mộ Triều tôi làm mồi thì cứ nói thẳng. Mộ Triều nhất định sẽ làm theo. Chỉ xin đừng kéo các anh em của tôi chôn cùng lần nữa.”
Một ti