Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3113 lượt.

vua Zombie. Cô từ từ nở nụ cười. Mà cô không biết, nụ cười mê say này lại giống như đóa hoa tươi, từ từ đang nở rộ trong lòng vua Zombie.
Nở rộ vì anh, nở rộ trong trái tim đã sớm mục nát từ trăm năm trước.
“Mộ Triều. . . . . .” Anh không nhịn được khẽ gọi tên cô, bên dưới càng ra sức va chạm nhanh hơn mạnh hơn. Lần đầu nếm thử hương vị ngọt ngào, tiếng thở dốc của Mộ Triều càng nặng nề thêm, năm ngón tay cào xước tạo nên những vết máu trên lưng anh. Nhưng cảm giác nhói đau kia, chỉ khiến anh càng thêm mê muội.
Hơi thở lạnh lẽo của anh phất qua gò má cô; dồn dập nhiệt liệt. Anh luật động càng thêm mạnh mẽ, mà hàng lông mày của cô lần đầu tiên nhăn lại vì khoái cảm xen lẫn khổ sở.
Sự dịu dàng, nhiệt liệt này, cảm giác bào mòn này, tại một điểm nào đấy từ từ phóng đại, lên cao lên cao dần. Hai tay cô bắt đầu không chịu khống chế khua loạn. Mà anh lại dịu dàng ôm cô chặt hơn.
Cảm giác kia càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng không thể khống chế. Cô bắt đầu nhỏ giọng, giống như thở dốc như thú con. Anh lặng lẽ điều chỉnh tiết tấu luật động, khiến cảm giác kia thay đổi, rõ ràng mãnh liệt khiến cô có thể thưởng thức trọn vẹn hạnh phúc. Và vào một khoảnh khắc, cảm giác cực hạn như điện giật đổ ập lên toàn thân cô! Đó là một loại dịu dàng mà điên cuồng khó nói lên lời, làm toàn thân cô bắt đầu đung đưa run rẩy mãnh liệt!
“A. . . . . .” Tiếng hét cuồng loạn của cô bị anh ngăn lại trong miệng. Cảm giác kia quá mạnh mẽ khiến cô liều mạng muốn trốn tránh. Thế nhưng anh lại cất tiếng cười trầm trầm, càng ôm cô chặt hơn, động tác càng thêm mãnh liệt. Thấy trên mặt cô lộ ra biểu hiện mất khống chế, anh mỉm cười hài lòng.
Cứ như vậy, đến khi cô phóng thích ba lần trong lòng anh, anh mới tạm dừng, bắt đầu tìm kiếm đỉnh cao của mình.
“Đếm xem, em nợ anh mấy lần.” Anh nói. Cô mở đôi mắt mê ly ra, nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn kia. Cảm thấy thân thể cường tráng của anh kịch liệt run rẩy một cách rõ ràng.
Cả người anh hoàn toàn buông lỏng, nhưng vẫn không chịu ra ngoài. Mới mấy phút, cô lại cảm nhận được sự bộ phận nào đó lại từ từ biến lớn.
“Anh. . . . . .” Cô hoàn toàn không còn hơi sức —— thì ra làm chuyện này còn mệt mỏi hơn cả đánh giặc.
“Yên tâm, anh sẽ cho em nghỉ ngơi.” Anh dịu dàng hôn lên mặt cô, “Đêm, vẫn còn rất dài.” Anh quyến luyến không dứt vuốt ve bầu ngực đầy đặn trắng noãn như ngọc, vòng eo thon nhỏ, chỗ ướt át nóng bỏng như lửa của cô.
“Em thật đẹp.” Anh thở dài, giơ tay lên, lấy gương trang điểm bên giường đưa tới trước mặt cô.
Cô mở to cặp mắt không còn trong suốt, nhìn cơ thể non mềm của cô gái trong gương. Mái tóc đen tán loạn trên bờ vai. Gò má trắng hồng, con ngươi đen mơ hồ lộ ra ánh sáng màu lục.
Xuống dưới chút nữa, đầu vai nõn nà mềm mại hằn in dấu răng thuộc về vua Zombie, vừa sâu vừa đỏ. Giống như không có cách nào xóa nhòa.
Ồ, thì ra là thế. Cô thản nhiên nghĩ, khó trách mình không thể cự tuyệt, khó trách mình lại mong muốn như vậy. Thì ra, anh ta đã cắn cô. Thì ra trong cơ thể cô đã có máu của anh.
Thì ra, cô cũng đã trở thành Zombie mất rồi.
Một Zombie mới không có nhân tính, âm trầm lạnh lùng, vĩnh viễn trung thành với vua Zombie.






Sau khi vượt qua giới hạn
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu

Mùa đông ở Đại lục chưa bao giờ lại lạnh buốt như năm nay. Những cơn bão tuyết dường như vĩnh viễn không bao giờ ngừng rơi, khiến cả căn cứ bị bao phủ bởi một tầng tuyết trắng xóa thật dày không thể xuyên thủng. Thời tiết như vậy, lại càng khiến người ta dễ dàng mệt mỏi.
Nguyên soái đã làm việc suốt đêm lại không hề ủ rũ chút nào, ngước mắt nhìn về phía tầng lầu nơi xa. Nơi đó đã bao phủ một lớp màn trắng bạc, ngay cả song cửa cũng đọng tuyết, tỏa ra khí lạnh mơ hồ.
Mà Hứa Mộ Triều dĩ nhiên đã sức cùng lực kiệt. Trở thành bán thú, dục vọng bị ý chí mãnh liệt áp chế, không ngờ lại bùng nổ mạnh mẽ dưới phương thức như vậy. Cô nằm trong vòng ôm mãi cũng không muốn buông ra của vua Zombie, chỉ cảm thấy ngay cả ngón chân cũng mềm yếu, không nghe theo lệnh mình.
Dung túng suốt một ngày một đêm, vua Zombie rốt cục cũng hài lòng thỏa nguyện ngừng đòi hỏi.
“Bán thú bé bỏng….Cả đời này, cả ngày lẫn đêm, em đều là của tôi.” Anh ôm cô lên, “Ngoan, đi tắm rửa một lát.”
Cô mở hai mắt mờ mịt như sương mù, hai tay cuốn lấy cổ anh, mặt dán vào ngực anh. Động tác nhỏ xuất phát từ bản năng này lại khiến vua Zombie nhịn không được cúi đầu, cướp lấy sự ngọt ngào từ đôi môi đỏ mọng của cô. Mãi cho đến khi cô thở hồng hộc, anh mới rời đi.
Nhưng khi tắm rửa nhìn thấy thân thể trắng như tuyết mềm mại của cô dập dềnh trong nước, định lực mạnh mẽ vừa mới trở lại của vua Zombie cũng tan thành mây khói. Ngước đôi mắt xanh, vua Zombie bỗng nhiên cười khẽ: “Thì ra tôi yêu em như vậy, Hứa Mộ Triều.”
Hứa Mộ Triều nghe vậy, cũng cười cười: “Em nghĩ em không yêu anh, Thẩm Mặc Sơ. Nhưng em yêu vua Zombie.”
Vua Zombie im lặng trong chốc lát, nâng tay, dễ dàng đặt cô ở giữa bồn tắm. Bà