Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3106 lượt.

anh, mạo muội hỏi vấn đề này.”
Vua Zombie im lặng một lát rồi trả lời: “Tôi nghĩ tôi yêu cô ấy.”
Minh Hoằng nghe vậy, cũng im lặng.
Một lát sau, Minh Hoằng mới nói: “Yêu là cảm giác gì? Một Zombie cũng biết yêu, tôi lại không biết.”
Vua Zombie lẳng lặng nhìn những đám mây đang trôi trên không, chậm rãi nói:”Đã từng, yêu là hy vọng ấm áp, hiện tại, yêu là đau đến tận xương tủy.”
“Hy vọng ấm áp? Đau đến tận xương tủy?” Minh Hoằng không hiểu nổi nhìn anh, ” Đường đường là một vua Zombie có thể nói ra những lời như vậy, đây thật sự là cảm giác mà Hứa Mộ Triều gây ra cho anh sao?”
“….Phải.”
Minh Hoằng đứng lên, dường như nhớ tới điều gì, ánh mắt cũng trở nên vô cùng sáng ngời: “Cô gái kia khiến tôi cảm thấy rất thú vị, chỉ là cô ấy không chịu ngoan ngoãn nghe lời. Tôi rất muốn khống chế cô ấy, nhưng cô ấy đều có thể trốn thoát.”
Vua zombie ngẩng đầu: “Anh không xứng với cô ấy.”
Mắt Minh Hoằng trầm xuống: “Phải không? Tôi đã thỏa thuận với chính phủ loài người, lấy mười thành trì đổi một mình cô ấy. Trong tương lai, tôi chắc chắn sẽ có được cô ấy.”
“Cô ấy là của tôi.” Vua Zombie chậm rãi nói.
Minh Hoằng lắc đầu: “Không, cô ấy đã sớm là của tôi, người đầu tiên mà cô ấy nguyện trung thành chính là tôi.”
Vua Zombie không giận mà lại bật cười: “Lời cô ấy nói mà anh cũng tin?”
Minh Hoằng im lặng một lúc, nở nụ cười: “Cô ấy thật là.”
Sau đó hắn chỉ nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Chỉ là một người máy như tôi, mỗi câu nói với cô ấy đều hoàn toàn nghiêm túc.”






Điều được gọi là tình yêu
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu

Chiếc ô tô tạt ngang qua bình nguyên bát ngát, trên bầu trời màu tro xám, những đám mây trôi nhanh chóng mất dạng.
Quan Duy Lăng mặc bộ quân trang thẳng thớm, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thỉnh thoảng, khóe mắt liếc lại, cô gái đó vẫn mềm nhũn ngả lên ghế, vành nón kéo xuống rất thấp, rõ ràng đang ngủ rất say.
Hứa Mộ Triều quả quyết: “Tôi ngửi thấy mùi của chúng. Lập tức quay đầu lại!”
Tuy rằng kinh ngạc, Quan Duy Lăng vẫn hạ lệnh ngay lập tức. Chưa đến mười phút sau khi quay xe lại, Hứa Mộ Triều khiêng một khẩu súng cối từ dưới ghế ngồi lên: “Dừng xe lại, chúng ta bị bao vây rồi. Số lượng. . . rất nhiều.”
Quan Duy Lăng thật sự không thể nào tin nổi vào tai mình! Sau mặt trận, lãnh địa loài người lại có thể có người máy xâm phạm sao? Lẽ nào tiền tuyến xuất hiện lỗ hổng? Không thể nào, nếu như thật sự có số lượng lớn người máy xuất hiện sao lại không bị phát hiện ra chứ?
Vậy chỉ còn lại một nguyên do —— Có kẻ phản bội! Có kẻ để người máy tiến vào. Hơn nữa, rõ ràng đang nhằm vào bọn họ.
Địa thế ở đây bằng phẳng, ngay cả công sự che chắn cơ bản cũng không có sẵn. Mọi người chuẩn bị vũ khí xong xuôi, sẵn sàng đón quân địch.
Khoảng chừng một hai phút sau, từ đầu kia của cánh đồng, trong rừng cây không nhìn thấy điểm cuối, xuất hiện những bóng người màu đen —— một, hai. . . nhiều hơn nữa, số lượng không đếm xuể. Mà trong không khí cũng dần dần tràn ngập mùi kim loại.
“Đây là người gây bất lợi cho tôi mà anh nói đấy sao?” Hứa Mộ Triều mở cửa xe, “Hai người lên xe khác đi, đột phá vòng vây về phía Bắc, người máy ở đó ít hơn. Bọn chúng đến vì tôi, tôi sẽ hấp dẫn sự chú ý của chúng.”
“Không được!” Quan Duy Lăng nắm lấy cửa xe.
Hứa Mộ Triều kiên định: Mọi người chạy rồi, tôi sẽ bay đi thoát thân luôn. Mọi người ở lại là gánh nặng cho tôi đấy.”
Nửa tiếng sau.
Minh Hoằng! Lẽ nào Minh Hoằng ở đây?!
Hứa Mộ Triều hạ xuống đất, cảnh giác nhìn xung quanh —— Minh Hoằng là thống soái toàn quân, lẽ nào dễ dàng xâm nhập vào lãnh địa loài người như vậy? Cô không tin sự cố chấp của hắn đối với mình lại sâu sắc đến nước này?
Mà nếu không phải là hắn, ai có thể hiểu rõ đặc điểm chiến đấu của cô như thế, bố trí vòng vây dày đặc khiến cô không thể chạy thoát?
Trong tầm mắt cô, cả bầu trời tràn ngập sương mù dày đặc, cô chỉ cần bay cao mười mét, mùi khét trong màn sương mù đó sẽ khiến cô ngạt thở. Cô lấy mặt nạ phòng độc mang theo bên người ra. Mặt nạ bị trực tiếp ăn mòn! Vì vậy cô hoàn toàn không có cách nào thoát thân!
Vòng vây của đám người máy màu đen dần dần thu hẹp lại, Hứa Mộ Triều thử đột phá vòng vây bằng tốc độ cao. Với tốc độ của cô, bất cứ người máy nào cũng cảm thấy như một cơn gió lốc lướt qua không thể nắm bắt được.
Mới thoát khỏi vòng vây được năm mươi mét, đám người máy đen nhận được mệnh lệnh giống như muốn đẩy cô vào chỗ chết, dùng hỏa lực dày đặc phong tỏa lối thoát của cô, thậm chí không ngần ngại bắn trúng người máy đồng loại.
Bất kể thế nào cô vẫn là cơ thể bằng xương bằng thịt, không thể cứ xông bừa lên được. Đưa mắt nhìn xung quanh, lại thấy trên khoảng đất cách đó không xa, Đại Vũ nằm thẳng tắp, một tên người máy đen đứng đối diện hắn đang siết chặt cò súng!
“A ——” một tiếng kêu đau đớn vang lên!
Hứa Mộ Triều ném đầu tên người máy xuống đất, liếc mắt nhìn Đại Vũ toàn thân chi chít vết thương, nằm trên mặt đất mà lòng cô đau xót. Vừa nãy vì


pacman, rainbows, and roller s