Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3079 lượt.

cứu Đại Vũ mà bị đạn lạc bắn vào cánh, cảm giác tê liệt bắt đầu lan khắp người.
Mẹ nó! Là đạn gây mê liều mạnh! Minh Hoằng! Chỉ có tên biến thái này mới có thể tốn công tốn sức như thế để bắt sống mình!
Càng lúc càng có nhiều người máy bao vây cô. Cô hoài nghi để bắt được cô, Minh Hoằng đã dốc cạn vốn liếng. Tuy rằng những người máy đen này không thể chịu nổi một cú đánh của cô, nhưng cô cũng có thể cảm giác được, sức chiến đấu của chúng mạnh nhất trong số những người máy cô từng gặp.
Cảm giác tê liệt từ từ lan tràn, tốc độ của cô chậm dần lại.
“Xoạt ——” Bộ móng thép của một gã người máy, xuyên vào bên cánh kia của cô, đau đến mức run rẩy toàn thân. Cô ngước đôi mắt mơ màng lên, lại chỉ thấy đám người máy màu đen lao tới như thủy triều.
Đúng lúc này, tiếng gió rít xẹt qua. Lấy cô làm tâm, người máy trong vòng năm mét xung quanh nhanh chóng cung kính lùi về sau. Mà bóng người màu xanh đột ngột từ trên trời giáng xuống dải đất giống như vùng chân không này!
Kẻ đó ôm chặt lấy eo cô, ôm ngang cô lên. Dưới chiếc nón quân trang màu xanh, khuôn mặt tuấn dật, ánh mắt ấm áp, bàn tay vững chắc mạnh mẽ.
Dán sát vào khuôn ngực lạnh giá của hắn, Hứa Mộ Triều choáng váng trong chớp mắt. Nhưng nỗi tuyệt vọng lập tức như dây mây khô cằn bò lên siết chặt tim cô. Rốt cuộc cô vẫn rơi vào tay Minh Hoằng ư?
Nhưng lúc này, khóe mắt cô lại lướt ra xa mấy mét, cả người Quan Duy Lăng đầy máu, bị người máy bao quanh, nhưng lại trợn trừng hai mắt nhìn cô, như phát điên dồn sức bổ nhào về phía này!
“Thả họ ra!” Hứa Mộ Triều cũng không biết dũng khí từ đâu ùa tới, tay cô nắm chặt lấy lớp áo trên ngực Minh Hoằng, “Anh thả bọn họ ra!”
Minh Hoằng hơi sửng sốt. Ánh mắt của hắn trượt xuống dọc theo mặt cô, cuối cùng rơi trên những ngón tay xanh xao như ngọc trắng bấu chặt vào vạt áo mình.
Hắn giơ tay lên nhéo mặt cô, thấy đôi mắt kiệt sức của cô thoáng hiện vẻ chống cự, trên khuôn mặt điển trai của hắn lại lộ ra nụ cười hài lòng.
Hắn ra lệnh cho binh sĩ sau lưng: “Thả những người khác.”
Xong xuôi, hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô: “Yên tâm ngủ đi, Hứa, cuối cùng em đã là của tôi.”
Đế Đô.
Trong dinh thự nguyên soái yên tĩnh, tiếng bước chân vội vã mà không ổn định, như thể hòn đá phá tan sự yên lặng của mặt hồ.
Bác sĩ khổ sở cầu xin lôi kéo, nhưng không thể ngăn cản Quan Duy Lăng toàn thân đầy máu, lao tới phòng làm việc trên lầu.
“Mẫn Hồng đâu!” Anh gầm lên.
Bác sĩ vội vã quỳ xuống dưới chân anh: “Thiếu tá! Thiếu tá! Ngài để tôi xử lý vết thương cho ngài trước đã! Ngài đi máy bay trở về với thân thể bị thương nặng thế này, nếu không xử lý, sẽ nhiễm trùng mất! Ngài Tạ sắp đến rồi!”
Rốt cuộc bóng dáng của Tạ Mẫn Hồng cũng xuất hiện ở đầu cuối hành lang, vội vã chạy tới.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tạ Mẫn Hồng quá sợ hãi, đỡ lấy Quan Duy Lăng lảo đảo suýt ngã.
“Chúng tôi bị mai phục!” Trên khuôn mặt thiếu tá vẫn luôn kiên nghị lại lộ ra vẻ bi thương, “Mộ Triều bị người máy bắt đi rồi! Cô ấy bị bắt đi ngay trên lãnh thổ của loài người,!”
Tạ Mẫn Hồng chợt biến sắc, chỉ yên lặng vài giây rồi giận dữ nói: “Vừa mới nhận được tin tức, quân đoàn người máy Đông lộ rút quân trăm dặm, trả lại mười thành thị, tôi đang thấy lạ. . . Thì ra là như vậy. . .”
Quan Duy Lăng bắt lấy bàn tay của Tạ Mẫn Hồng: “Mười thành thị mà đổi được cô ấy sao! Cô ấy là người trong lòng của . . . Cô ấy đã lập bao nhiêu chiến công cho loài người chúng ta, thu phục bao nhiêu mảnh đất bị mất! Rốt cuộc là ai đã bán đứng cô ấy? Tôi phải đi giết hắn!”
Tạ Mẫn Hồng suy sụp: “Phe thủ tướng? Cố Tích? Quý tộc phương Đông? Hay là người nào đó trong quân đội. . . Có khi tất cả bọn họ đều. . . có phần! Thế nhưng, chúng ta không thể làm gì được!”
Quan Duy Lăng hất mạnh tay Tạ Mẫn Hồng, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cố chấp khập khiễng vào phòng Nguyên soái.
Ánh mặt trời trong phòng rất tĩnh lặng, sạch sẽ yên ả. Nguyên soái vẫn ngủ say.
Anh ầm một tiếng quỳ rạp trước giường Nguyên soái.
“Xin lỗi, nguyên soái.” Anh giơ tay lên lau vệt máu trên khóe miệng, “Chúng tôi không bảo vệ cô ấy được. . . Cô ấy bị người máy mang đi rồi.”
Giọng nói của anh vừa chậm rãi vừa nặng nề, rõ ràng là cầu xin, nhưng giọng điệu lại kiên quyết.
“Nguyên soái! Ngài tỉnh lại đi! Ngài có tỉnh lại, mới có thể cứu được cô ấy! Nếu không. . . thì không kịp nữa rồi! Nếu như cô ấy bị cải tạo thành người máy thì phải làm sao bây giờ!”
Ngón tay của Nguyên soái khẽ động, như thể nói cho mọi người biết, anh nghe thấy lời khẩn cầu của Quan Duy Lăng.
Nhưng tựa như thiên sứ rơi vào địa ngục, trên khuôn mặt vô cùng điển trai, đôi mắt vẫn nhíu chặt chìm trong cơn mê.
Mặc dù lòng đầy phẫn nộ, nhưng hai người Quan Tạ vẫn không thể không che giấu tin tức Hứa Mộ Triều bị bán đứng. Bên ngoài chỉ biết được một đội quân người máy đã lén lút lợi dụng mắt xích phòng tuyến yếu kém, mai phục rồi bắt cô đi mà không biết trao đổi lợi ích dơ bẩn đằng sau.
Sau khi tin tức Hứa Mộ Triều bị bắt giữ được truyền ra, toàn bộ mười lăm vạn quân binh th


XtGem Forum catalog