Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3097 lượt.

ú tộc phẫn nộ đủ để lật tung mảnh đất dưới chân! Trong lòng bọn họ, từ lâu Hứa Mội Triều đã là nữ hoàng không ngai của Thú Tộc. Mà hôm nay, nữ hoàng của họ lại bị người máy bắt đi!
Dưới sự ngầm cho phép của sĩ quan loài người, quân binh Thú Tộc tràn lên tấn công người máy như thủy triều! Tuy nhiên sau vài lần đánh cho người máy tơi bời nhưng cũng phải trả giá bằng thương vong nghiêm trọng, Thú Tộc đã ý thức được nỗ lực của họ không thể làm nên chuyện gì! Đất trời bao la, kẹt giữa hơn mười vạn đại quân người máy và Zombie, bọn họ hoàn toàn không nghĩ ra cách cứu viện nào!
Bọn họ chỉ có thể lẳng lặng cầu khẩn cho nữ hoàng của mình trong đêm hè lộng gió vắng lặng. Nước mắt của Thú Tộc lại không đủ để khiến kỳ tích xuất hiện.
Vào đêm.
Hứa Mộ Triều chỉ cảm thấy không khí mềm mại sạch sẽ xung quanh, khiến cô không kìm lòng nổi muốn ngủ thêm một lúc.
Thế nhưng, ký ức chậm rãi tua lại, những ký ức cực kỳ đáng sợ.
Cô từ từ mở mắt ra.
Trần nhà trắng toát, ánh mặt trời rực sáng, giường đệm mềm mại, đồ ngủ dễ chịu trắng như tuyết. Toàn thân từ trên xuống dưới đều sạch sẽ thoải mái.
Cách xa mấy mét, trước một loạt màn hình tinh thể lòng khổng lồ, bóng người màu xanh cao ngất đứng lên. Nụ cười của hắn cực kỳ ấm áp, lại khiến Hứa Mộ Triều run sợ trong lòng.
Tay chân có thể cử động, nhưng không ngờ lại không có chút sức lực nào, chắc chắn cô đã bị tiêm thuốc. Hiện giờ Hứa Mộ Triều cô chỉ là một phụ nữ trói gà không chặt.
Cô rụt lùi lại theo phản xạ có điều kiện.
Thấy động tác cuộn tròn trên giường của cô, Minh Hoằng không khỏi nở nụ cười. Hắn ngồi xuống bên giường, thân thể cao to làm tấm nện hơi lún xuống.
“Em sợ tôi?”
Trả lời hắn chính là nụ cười rạng rỡ trở mặt còn nhanh hơn lật sách của Hứa Mộ Triều: “Tướng quân, đã lâu không gặp.”
“Ừm.” Dường như mỗi lần gặp mặt, đều có thể khiến tâm trạng của Minh Hoằng tốt lên. Hắn chợt đưa tay ra, dịu dàng nắm lấy mắt cá chân bóng loáng của cô. Trên mắt cá chân, một chiếc lắc chân tinh tế không biết được làm từ loại kim loại nào quấn quanh chân cô.
“Đây là bom.” Hắn dịu dàng nói, nhẹ nhàng cầm lấy mắt cá chân cô, kéo cô về phía mình, “Cỡ rất vừa vặn, em không tháo ra được đâu. Nếu như bị đứt, hoặc là tôi điều khiển từ xa nó sẽ nổ tung đấy. Bùm —— “
Hứa Mộ Triều mắng một câu mẹ nó trong lòng. Tuy nhiên nhìn nụ cười còn ấm áp hơn ánh mặt trời của Minh Hoằng, cô không chắc hắn ta đang nghĩ gì nên cũng không dám tùy tiện nịnh nọt như trước.
“Tướng quân, anh tốn sức như vậy, chỉ vì muốn bắt tôi về cải tạo ư?” Tay hắn chậm rãi lướt qua cẳng chân cô, khiến giọng nói của cô hơi run rẩy,
“Tôi sẽ không cải tạo em.” Cánh tay dài của hắn chụp tới, dễ dàng ôm lấy cô, đặt cô lên trên đùi.
Hứa Mộ Triều nghe vậy mà nhẹ cả người, nhưng bởi vì vòng ôm của hắn, lại căng thẳng như điện giật. Vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu, nhưng không chắc tên này rốt cuộc muốn gì.
Song, vòng ôm của hắn dần dần siết chặt lại, gương mặt lạnh lẽo, nhẹ nhàng kề sát cô.
“Ừm. Em hiểu về tình yêu.” Hắn nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai trắng như tuyết ửng đỏ của cô, “Tôi muốn em yêu tôi.”






Sức mạnh của tình yêu
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu

Hứa Mộ Triều cảm thấy mấy ngày mình ở đại bản doanh của người máy cứ như là một giấc mơ.
Những ngày sống như trong mơ khiến cô không biết phải nói sao. Nếu gương mặt Minh Hoằng không xuất hiện hàng ngày, nhắc nhở hắn là kẻ địch hùng mạnh nhất của cô thì cô gần như cảm thấy mình chỉ là một người khách du lịch bình thường.
Quả nhiên, hắn lấy một cái hộp nhỏ từ trong túi áo, mở ra, vật bên trong rực sáng khiến người ta không thể nhìn thẳng.
“Năm mươi năm trước, trong lễ vật cầu hòa Cố thị tặng cho Zombie nghe nói có sợi dây chuyền kim cương quý giá nhất.” Đầu ngón tay của hắn nhấc sợi dây chuyền tinh tế lên, “Đeo vào đi.”
Dây chuyền kim cương tinh xảo lộng lẫy, khiến làn da nhẵn bóng trắng ngần của thiếu nữ càng thêm lung linh hoàn mỹ. Minh Hoằng ngắm nghía rồi kết luận: “Đây chính là vẻ đẹp tuyệt trần mà loài người vẫn tán tụng đó ư?”
“Tôi vẫn còn kém xa ba chữ đẹp tuyệt trần nhiều lắm.” Hứa Mộ Triều nhìn hình ảnh trong gương của mình, ngón tay chạm vào viên kim cương quý giá, cười khổ trong lòng. Hơn một trăm năm, người đầu tiên chiều chuộng lấy lòng cô, coi cô như một phụ nữ lại là kẻ địch vĩ đại nhất của cô. Một người máy muốn học cách yêu.
“Tôi đã từng tạo ra người máy đẹp hơn.” Nụ hôn của Minh Hoằng nhẹ nhàng lướt qua sau tai cô, “Nhưng không có ai động lòng người hơn em.”
Lời yêu thương buồn nôn như vậy, khiến Hứa Mộ Triều im lặng trong chốc lát. Tuy nhiên từ trong gương, cô lại thấy đôi mắt đỏ rực của Minh Hoằng, bình tĩnh không hề gợn sóng.
Quả nhiên. . . Lại bắt chước. . .
Sau khi thưởng thức bữa sáng ngon miệng do người máy nữ đưa tới trong ánh nhìn chăm chú của Minh Hoằng. Đợi hắn ta rời khỏi phòng ngủ đến quân bộ họp, Hứa Mộ Triều mới có thể thả lỏng.
Lúc vừa mới bị bắt thì căng thẳng và hoảng sợ tột độ, đ


Polaroid