Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3069 lượt.
ến lúc này, thì lại là tâm trạng dở khóc dở cười, và nỗi giày vò thân bất do kỷ.
Minh Hoằng thật sự tuân thủ lời hứa, không cải tạo cô, cũng không dấy bẩn thân thể cô. Hắn chỉ hơi biến thái, chiều chuộng cô, đồng thời cũng muốn cô chiều chuộng mình như vậy. Điều này đã khiến Hứa Mộ Triều căng thẳng như gặp địch lúc ban đầu vừa mừng vừa lo.
Tư duy của hắn thật kì quặc, nhưng Hứa Mộ Triều ngẫm lại cẩn thận, lại không thấy kì quặc nữa. Tên Minh Hoằng này, lúc trước thì làm theo ý mình, kiêu ngạo theo đuổi sự hoàn mỹ của người máy. Nếu như hắn có hứng thú học về tình yêu, trong lòng hắn việc này có khi còn quan trọng ngang bằng việc san bằng đại lục. Cho nên hắn mới có thể làm được chuyện hoang đường như một mình xâm nhập, dùng mười thành thị để đổi lấy cô. Mà Hứa Mộ Triều trước đây xui xẻo chọc vào hắn, bây giờ cô trở thành người đầu tiên mà hắn muốn luyện tập cùng cũng là việc khó tránh.
Minh Hoằng càng biến thái thì cô lại càng thấy may mắn trong bất hạnh. Nhưng những ngày thế này đến khi nào mới có thể kết thúc đây? Chiến tranh còn rất dài, chờ mong có người xâm nhập vào thủ phủ cứu cô là điều hoàn toàn không tưởng. Nếu Minh Hoằng cảm thấy “tình yêu” giữa hai người đã có thể đạt đến mức linh hồn và thể xác hợp nhất, đưa ra yêu cầu tiền thêm một bước thì cô phải làm sao đây?
Anh Triệt, em phải làm sao đây?
Quan Duy Lăng nói ngón tay của anh đã cử động rồi, em rất muốn trở về gặp anh! Nhưng lại bị nhốt ở đây, giống hệt một kẻ tàn phế!
Hơn nữa . . . Nếu Triệt có tỉnh lại thật, đương đầu với kẻ địch mạnh, gánh vác trọng trách quốc gia, anh có thể làm gì được? Với tính cách lạnh lùng hà khắc của anh, sao lại có thể để người ta uy hiếp chứ? Cho dù anh ấy có thích mình, liệu anh ấy có hi sinh mình vì đại nghĩa của loài người và Thú Tộc không?
Cô thở dài, quyết định không nghĩ về những việc phù phiếm này nữa. Rời khỏi Đế Đô nửa năm, niềm nhớ nhung dành cho Cố Triệt, lúc đầu thì nồng đậm như rượu Mao Đài, rồi đến hôm nay thơm ngọt dịu nhẹ như rượu gạo, kiên định, không còn quấy nhiễu cô nữa.
Chưa đến buổi trưa, Hứa Mộ Triều vừa xem vài tài liệu liên quan đến quy trình công nghệ sản xuất của người máy, Minh Hoàng đã trở về. Dáng người anh tuấn, khuôn mặt dịu dàng, thật sự giống như người đàn ông không thể chờ được, rất muốn về nhà gặp vợ.
Hắn đến gần cô, lồng ngực rộng dần dần kề sát, dịu dàng hôn lên trán cô.
Hứa Mộ Triều gắng sức xem nhẹ cảm giác kỳ lạ trong lòng, bình tĩnh nói: “Hôm nay không bận à. . . A!” Cơ thể đã bị hắn kéo vào trong ngực, dễ dàng ôm lấy.
Hắn đi tới ngồi xuống bàn làm việc, đặt cô trong lòng mình.
“Rất bận.” Hắn đáp, “Còn một cuộc họp nữa.”
“Vậy. . .”
“Ôm em họp.” Hắn ôm chặt lấy cô, cánh tay vừa vặn vòng quanh lưng cô, bàn tay đặt lên một bên ngực cô, “Cảm giác vẫn tuyệt vời như trong trí nhớ.” Hắn dịu dàng thầm thì, “Tôi rất thoải mái, còn em?”
Tuy rằng năng lực kiềm chế dục vọng của Hứa Mộ Triều đã rất mạnh, nhưng tình cảnh địch mạnh ta yếu như vậy, cho dù chỉ là bầu không khí mờ ám mô phỏng nhưng sự vuốt ve của hắn cũng khiến cô hơi tê dại. Tuy nhiên sợ chọc giận kẻ điên tâm trạng thất thường này, cô đắn đo rồi trả lời: “Trên sinh lý. . . Có cảm giác hơi thoải mái.”
Đáp án này đủ để Minh Hoằng hài lòng. Hắn hoàn toàn không phân biệt hàm nghĩa trong lời nói của Hứa Mộ Triều, thực tế hắn cho rằng, thoải mái về mặt sinh lý, không phải là đáp án thẳng thắn nhất, tốt nhất sao?
Hắn cởi nút áo, ôm cả người cô vào trong lòng: “Không biết vì sao lại muốn ôm em họp.” Hắn có vẻ vô tình thốt lên, sau đó nhấn nút truyền tin, hàng loạt những màn hình lơ lửng to to nhỏ nhỏ trước mặt sáng lên, hội nghị chính thức bắt đầu.
Mà câu nói vô tình này của hắn, lại là câu nói khiến Hứa Mộ Triều kinh hồn bạt vía nhất từ khi bị bắt tới nay.
Nhưng cô không hề để lộ, chỉ ngoan ngoãn ngồi trong lòng hắn. Chấp nhận những cái vuốt ve và những nụ hôn bất chợt của hắn.
Nếu như cứ tiếp tục động chạm ở mức độ này, trước khi Hứa Mộ Triều cô tìm được cách chạy trốn, e rằng dần dà sẽ chấp nhận mất.
Nhưng sau khi Minh Hoằng bắt giữ cô, kinh ngạc với sức chiến đấu tăng vọt của cô. Thủ đoạn đề phòng cô chạy trốn có thể nói là vô cùng chặt chẽ. Cô tạm thời vẫn chưa có phương pháp nào.
Song trên những màn hình trước mặt, là khuôn mặt đại tướng của mấy đại quân người máy. Khi bọn họ thấy trong lòng thống soái có một người phụ nữ, cũng không có ai chất vấn gì. Người máy không bao giờ chất vấn cấp trên. Nhưng dưới ánh mắt chăm chú của nhiều người xa lạ, bị Minh Hoằng thân thiết ôm trong lòng như thế này, Hứa Mộ Triều chung quy vẫn cảm thấy ngại ngùng. Bất giác, cô cúi đầu dựa sát vào ngực Minh Hoằng, che kín mặt mình. Mà cô không hề biết, hình ảnh lúc này, đã bị Minh Hoằng sai người phát tới quân đội loài người và Đế Đô. Khi tư lệnh quân đội loài người và hai người Quan Tạ thấy hình ảnh này, không nói được bất cứ lời nào.
Cuối cùng hội nghị cũng kết thúc. Dưới sự trêu chọc không cần học tập cũng tự tinh thông của Minh Hoằng, thân thể của Hứa Mô Triều cũng dần khô nón