Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3021 lượt.
n giường lần nữa. Đôi chân trắng nõn thon dài bị anh vác lên bả vai, khu vực tròn đầy nhạy cảm bị bàn tay anh nhàm nặn. Còn cặp mông không tự chủ được cũng khẽ nâng lên, khiến anh có thể hoàn toàn tiến sâu vào.
Nguyên soái đã học được rất nhiều thứ mà không cần thầy dạy, trầm mặc, ẩn nhẫn. Vật to lớn của anh va chạm trong cơ thể cô, thế nhưng anh lại không hề biến sắc quan sát nét mặt và phản ứng thân thể cô. . . . . . Nhờ đó anh nhanh chóng nắm được mấu chốt, biến đổi tư thế, khiến cô bộc phát những cảm xúc mãnh liệt khó có thể kiềm nén. Mà hô hấp của anh cũng càng thêm nặng nề, hai người kết hợp càng lúc chặt chẽ.
Mà ngài Nguyên soái cũng phát hiện ra, cơ thể phụ nữ còn mềm mại hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Cơ thể của Hứa Mộ Triều rất mềm dẻo, rất dễ. . . . . . điều khiển. Vậy nên dù chỉ mới bắt đầu biết chuyện nhưng sau ít phút quan sát tình hình, ngài Nguyên soái hoàn toàn không cần xem qua bất kỳ tài liệu nào vẫn có thể tự học thêm lần nữa. Thì ra có thể trực diện, cũng có thể ở phía sau, có thể nằm mà cũng có thể quỳ, có thể trên giường, cũng có thể ở bất kỳ chỗ nào.
Đến lần thứ hai thì anh đã thành thạo, sẽ không tuổi trẻ cậy khỏe như lần đầu tiên, vội vàng phóng thích. Anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức, mới mười giờ đêm. Tám giờ sáng mai anh có hẹn với bộ trưởng quân sự bàn bạc về việc đề bạt nhóm sĩ quan trẻ. Từ giờ đến lúc đó anh có mười tiếng đồng hồ.
Ừm. . . . . .Hơi ngắn. Đêm nay chỉ có thể như vậy.
Căn cứ vào sở thích cá nhân, chọn lọc cường độ và mức độ, ngài Nguyên soái quyết định lựa chọn phương án 2 giờ ×5 lần.
Về mặt tư thế, thật ra thì chỉ cần hai bộ phận kết hợp trọn vẹn thì tư thế gì cũng làm được. Bắt đầu lần thứ ba, tưởng tượng ra cảnh nếm thử tư thế từ phía sau, nhìn người phụ nữ trong lòng đỏ bừng hai má, ngài Nguyên soái cảm thấy vẫn còn muốn ôm cô vào trong lòng, gác hai chân cô trên cổ mình, thân cận đủ mọi tư thế đối mặt. . . . . . Dĩ nhiên, thỉnh thoảng tấn công từ phía sau cũng không tồi. Tư thế quỳ như vậy đủ để thỏa mãn dục vọng chinh phục của bất kỳ gã đàn ông nào. Không, chỉ có một mình anh .
Chỉ là Hứa Mộ Triều không thích tư thế như vậy cho lắm, nên đức ngài Nguyên soái cũng không miễn cưỡng.
Nhưng không ngờ khi ở trên giường, Hứa Mộ Triều có thể hiểu lòng người đến thế. Dù cũng là lần đầu tiên ngây ngô nhưng khi thấy ngài Nguyên soái biết nghe lời chọn tư thế chính diện, cô đỏ mặt, luồn tay vào khe hở giữa hai người nhẹ nhàng bắt lấy nơi nào đó đang vận sức chờ phát động của anh.
Lúc ấy, cô nằm gọn trong lòng anh, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô. Ánh trăng tạo thành những dấu ấn trên làn da trắng nõn. Nên khi cô chủ động như vậy, ngài Nguyên soái chỉ trầm mặc chốc lát, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng ngậm môi cô.
“Ừm. . . . . . Đừng như vậy. . . . . .” Mặt của cô quả thật sắp bốc cháy, “Như vậy em không nhìn thấy, không nhìn thấy làm thế nào. . . . . .”
Vì vậy anh buông lỏng cô ra, lẳng lặng nhìn cô chăm chú. Mà cô thì xấu hổ muốn khóc. Khi cô sắp chủ động làm chuyện đó với anh, anh có thể đừng dùng ánh mắt sáng ngời nhìn cô chằm chằm như vậy được không?
Dưới sự vỗ về đùa nghịch của cô, khuôn mặt Cố Triệt lại đỏ ửng lần nữa. Nhờ cô không ngừng nỗ lực, anh rên lên một tiếng, vươn tay kéo cô vào lòng.
Cô không kiềm nén nổi, đột ngột dùng sức đẩy mạnh. Cho dù là Cố Triệt, vào giờ khắc này, cũng không có cách nào ngăn nổi sức lực của cô. . . . . . thành công bị đẩy ngã xuống giường.
Cô đã phóng thích tới mấy lần nên có phần choáng váng. Lúc này không biết sống chết bò lên người anh, đôi tay ấn chặt vai anh, giang chân phía trên hông anh.
Dưới ánh trăng, thân hình người thanh niên trẻ tuổi, dẻo dai đầy sức sống, thuần khiết động lòng người. Mà vì mới vừa buông thả, sự lạnh lùng uy hiếp thường trực trên mặt Nguyên soái ngày xưa bỗng biến mất. Lúc này hai má anh ửng hồ, cặp mắt mê say như yêu tinh ngước nhìn cô.
“Anh thật đẹp. . . . . .” Cô thở dài.
Ngài nguyên soái nghe vậy, toàn thân cứng lại. Anh nằm ngửa nhìn người phụ nữ đã hoàn toàn không hề cố kỵ, đang vội vàng tìm kiếm mục tiêu trên người anh, chậm rãi hỏi lại: “Anh ‘đẹp’ sao?”
“Ừm. . . . . . Cực kỳ xinh đẹp. . . . . . A!” Người nào đó đang choáng váng hạnh phúc, không nhận ra hơi thở nguy hiểm ẩn trong lời nói của anh.
Hứa Mộ Triều vừa muốn đẩy, Nguyên soái đã dùng lực đẩy ngược cô ngã xuống giường. Tay anh giống như gông cùm tóm chặt lấy hai tay cô, đôi chân cũng dễ dàng bị anh áp chế.
“Anh nghĩ. . . . . . Còn có thể làm như thế này.” Ngài nguyên soái trước nay vẫn luôn thích sạch sẽ bị một loại tâm tình kỳ lạ điều khiển, anh cúi đầu, tiến tới gần chỗ tư mật của cô.
Hứa Mộ Triều nuốt một ngụm nước bọt.
Thế nhưng trước khi anh bắt đầu, lại đột nhiên ngẩng đầu liên, bình tĩnh nhìn cô. Sâu trong đôi mắt đen, có một tia ánh sáng thuần khiết chớp động.
“Anh cũng thích em, Mộ Triều.”
Vạch ra quan sát ở khoảng cách gần, sau khi xác định được phương vị, hình dáng đại khái, anh không để ý tới tự tôn của Nguyên soái, đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu lặ