Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3028 lượt.
iác mãnh liệt không thể kìm nén thế này? Chỉ vào một ngón tay, đã khiến toàn thân cô run rẩy.
Nguyên soái không nói nửa lời, chỉ càng ra sức mút vào. Ngón tay thăm dò cũng chuyển động mạnh mẽ hơn, khiến người nào đó rốt cuộc chẳng thể suy nghĩ gì thêm nữa. Anh hôn dọc theo thắt lưng cô, hướng thẳng xuống dưới, khi đã tụ hội cùng với bàn tay thì ngước mắt nhìn cô.
“Em thật đẹp.” Anh lẳng lặng nói.
Ba chữ đã thành công khiến Hứa Mộ Triều mặt đỏ tai hồng.
“Em tự biết…còn có nhiều cô gái đẹp hơn em.”
Anh nở nụ cười, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào biến hóa trên nét mặt cô, ngón tay lại không ngừng lặp lại chuyển động nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Nhìn vẻ mặt cô càng lúc càng nhẫn nại, nhìn thân thể cô dần dần căng thẳng. Tại thời điểm nguy cấp Cố Triệt bỗng nhiên rút ngón tay ra, đứng thẳng người lên.
Hứa Mộ Triều nghiến răng nghiến lợi….Cô tuyệt đối tin rằng anh cố ý!
Do khí thế kinh người của anh, nên Hứa Mộ Triều không phát hiện ra, dưới anh đèn mờ ảo, thật ra mặt anh cũng dần dần đỏ ửng.
Cô nhìn thấy anh giơ tay lên, chậm rãi cởi bỏ nút áo sơ mi, lộ ra lồng ngực rộng lớn săn chắc. Cô ngẩn người, dáng người anh tuy rằng cao lớn, nhưng so với các quân nhân khác lại hơi gầy. Mà hôm nay tận mắt nhìn thấy, thì ra lại là loại rắn chắc cường tráng, cơ bắp cân xứng đều đặn. Quần dài quân trang bao phủ lấy thân dưới của anh, mà nơi nào đó đã mạnh mẽ đứng thẳng.
Giờ phút này, anh cởi bỏ đai lưng, mặt không đổi sắc cởi quần dài, lộ ra đôi chân thon dài, cùng với bộ phận rất hùng dũng hoàn toàn không tương xứngvới diện mạo thanh tú thoát tục.
Hứa Mộ Triều ngơ ngác nghĩ, cô vẫn cho rằng Nguyên soái mặc quân trang là đẹp nhất. Thì ra, không mặc gì mới là đẹp nhât!
Nỗi buồn triền miên*
(Nguyên văn: Triền miên phỉ trắc. Thành ngữ mang hàm nghĩa buồn bực trong lòng mà khó ngủ suốt đêm. Chương này hai anh chị cũng “suốt đêm không ngủ”.)
Nhiệt độ trong phòng ổn định, không mặc quần áo, cũng không cần bất kỳ thứ gì che đậy.
Dù đã từng có quan hệ với Thẩm Mặc Sơ, nhưng trong lòng Hứa Mộ Triều, đêm nay mới là đêm đầu tiên. Cho nên khi hai người trần trụi giáp mặt nhau, không hiểu vì sao cô lại kéo tấm chăn mỏng bên cạnh che lên người, cuộn tròn vào trong chăn.
Cố Triệt quỳ gối trên giường, giữa hai chân của cô, yên lặng trong chốc lát liền vén chăn lên, từ phía sau ôm lấy cô.
Mà khi anh bắt đầu chậm rãi đưa đẩy, cảm giác khó chịu dần biến mất. Sự thoải mái lạ thường lại bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể hai người. Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, còn hai tay anh hơi dùng sức, bế cả người cô lên. Chân cô không có chỗ để, đành phải quấn chặt lấy hông anh. Rõ ràng anh rất hài lòng với tư thế này, tốc độ bắt đầu tăng dần lên.
Thật ra không cần tốc độ, không cần sức mạnh. Chỉ cần hai người ý hợp tâm đầu, Hứa Mộ Triều nghĩ tới khoảnh khắc hai người đang thân mật, lập tức có cảm giác buông thả đến cực hạn.
Mà Cố Triệt nhìn người con gái nhỏ bé trong lòng đong đưa người theo nhịp điệu của anh. Đôi mắt vốn luôn kiên cường, linh động đã phủ thêm một màn sương mù yếu ớt, mặc người ta giày vò.
Ngài nguyên soái không kìm chế được đẩy nhanh động tác, khiến cô hoàn toàn mất khống chế. . . . . .
Đang lúc đôi mắt Hứa Mộ Triều nửa mở nửa khép, luống cuống tê dại, Cố Triệt đang khua chiêng gõ trống đột ngột dừng lại. Cùng lúc đó, nơi tư mật của Hứa Mộ Triều truyền đến một cảm giác khác thường.
Cô mở mắt, nhìn vị nguyên soái từ trước tới nay luôn sáng suốt, chẳng lẽ anh đã. . . . . . Mà anh đột nhiên cúi người, ôm chặt lấy Hứa Mộ Triều, sống lưng căng thẳng, giống như. . . . . . vừa phóng thích.
Một lát sau anh mới buông cô ra, ánh mắt, vẻ mặt kia chỉ có thể dùng hai chữ lo lắng để hình dung, màu đỏ hồng lấp đầy hai mắt, anh nhàn nhạt liếc nhìn cô: “Lại lần nữa.”
“Anh Triệt. . . . . . Không sao đâu. . . . . .”
Anh lườm cô nhưng vẫn không lên tiếng. Cùng lúc đó, thứ nào đó vùi sâu trong cơ thể cô còn chưa kịp rút ra, đã rất hiểu ý chủ nhân dâng trào thêm lần nữa.
Chuyện Nguyên soái đã quyết định làm thì phải làm thật hoàn mỹ.
Cho nên dù không có kỹ xảo thành thạo, dù lần đầu tiên với cô kết thúc ngắn ngủi trong lúng túng. Nhưng lần thứ hai, lần thứ ba. . . . . . Hứa Mộ Triều đã hoàn toàn trở thành tù binh của anh.
Hứa Mộ Triều nằm ở trên giường, thở hổn hển.
Lần đầu vội vàng qua quýt, là giả phải không. . . . . . Đã quá lâu anh không chạm tới phụ nữ sao? Cho nên lần đầu tiên mới thế này. . . . . . Nhưng sự tương phản cũng thật quá rõ ràng rồi?
Không biết anh đã chỉnh đèn sáng lên từ khi nào, một tầng ánh sáng mỏng, chói lọi, phủ lên gương mặt tuấn mỹ của anh. Anh cúi đầu nhìn cô, trong mắt không còn vẻ âm trầm giống như trước đây. Mà gương mặt vốn luôn trắng nõn, lại có một lớp hồng nhàn nhạt kéo dài từ sau tai đến trước mặt, khiến Hứa Mộ Triều tưởng như nhìn thấy ảo giác.
Nhưng động tác của anh lại không hề yếu ớt chút nào.
Người phụ nữ có sức chiến đấu mạnh nhất Đại Lục đã bị anh áp đảo ở trê