XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3027 lượt.

hỉ muốn đáp lại nụ hôn chiều nay của anh, nhưng Cố Triệt lại không để thân thể cô rời khỏi vòng ôm của anh lần nữa.
Một tay của anh ôm lấy hông cô, để cô tựa lên ngực mình. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh, vẻ mặt nghiêm túc.
Tay kia, trong lúc này, lại lặng yên không một tiếng động, nắm lấy tay cô, chậm rãi chuyển qua giữa chân mình, đặt chính xác lên nơi xảy ra biến hóa kịch liệt vì nụ hôn vừa rồi.
Hứa Mộ Triều cứng đờ, chỉ cảm thấy cái chạm tay nóng cháy như thể bàn ủi, đủ để thiêu cháy cô, khiến cô chết không còn chỗ chôn.






Bóng đêm dịu dàng
Edit: Loyal, Vickiee
Beta: Myumyu

Ánh trăng chiếu sáng con đường mòn rải đá loang lổ, dường như đi mãi cũng không đến điểm cuối.
Cố Triệt tiến về phía trước, anh cúi đầu nhìn cô, cô cũng cúi đầu nhìn mặt đất.
“Sao cũng được.”
Hứa Mộ Triều liếc mắt nhìn người hầu, cố gắng kiềm nén không có bất kỳ phản ứng gì. Phòng cạnh hồ, sát bên phòng cô ư? Vậy là từ ngày đầu tiên cô vào Cố phủ, người hầu đã chuẩn bị chu đáo rồi sao?
Vừa đi đến dưới lầu, bỗng Cố Triệt nói với người hầu “Cậu có thể lui rồi.”
Người hầu chưa bao giờ cách Cố Triệt nửa bước gật đầu rất tự nhiên “Phòng của tôi ở lầu một, ngài cứ sai bảo bất cứ lúc nào.”
Đưa mắt nhìn người hầu rời đi, Hứa Mộ Triều lại đỏ mặt lần nữa. Cả lầu hai lầu ba, chỉ có hai người bọn họ. Không khí bắt đầu căng thẳng, Cố Triệt đột ngột quay đầu, lẳng lặng nhìn cô, chìa tay ra “Đi thôi”
Một vài suy nghĩ không thuần khiết đã bị cử chỉ dịu dàng này đánh bay tứ tán. Cô đặt bàn tay mình vào tay anh, yên lặng theo anh đi lên lầu. Trong ánh trăng dịu dàng của màn đêm yên tĩnh, chỉ yên lặng nắm tay dẫn đi, lại làm cho trái tim của cô lâng lâng muốn say.
Hai người nhanh chóng đến phòng ở lầu ba. Anh tiễn cô đến cửa phòng, cô kiễng chân, hôn phớt vào môi anh “Ừm… Ngủ ngon”
Anh gật đầu, dưới ánh trăng người con trai tuấn mỹ thoạt nhìn chững chạc đáng tin đến thế. Cô cảm thấy chỉ cần như vậy đã rất rất thỏa mãn rồi. Cô đi vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.
Mộ Triều ngẩng đầu, nhìn bóng đêm lạnh lẽo trong phòng. Ánh trăng ùa vào từ cửa sổ, cả căn phòng chìm trong ánh sáng bàng bạc mềm mại dịu dàng. Hàng cây xanh um xào xạc ngoài cửa sổ, trên mặt hồ lăn tăn lấp loáng, thăm thẳm vô biên. Đây là sự yên tĩnh của màn đêm, hoàn toàn chẳng khác gì những đêm cô ở Cố phủ trước đây. Nhưng bởi vì anh quay về, mỗi một cảnh trí quen thuộc trước mắt, cũng trở nên đầy sức sống, thật khó diễn tả bằng lời.
Thật tốt quá, anh Triệt.
Anh Triệt.
Anh Triệt!
Anh ở trên cao chót vót, em đã từng cho rằng không thể với tới anh. Nhưng thì ra, chúng ta lại cùng chung suy nghĩ.
Cô dựa vào cửa, không biết đứng bao lâu. Cô cảm thấy vị trí mình đứng rất gần với anh, như vậy thôi cũng đủ hạnh phúc ấm áp. Từ nay về sau, Hứa Mộ Triều vốn là một vong hồn trăm năm trước, đã không còn một mình cô độc. Mà anh, người trước nay luôn cô đơn tĩnh lặng cũng không còn tịch mịch nữa.
Như ma xui quỷ khiến, đột nhiên cô cảm thấy rất muốn đẩy cửa ra, cảm thụ sự hiện hữu của anh.
Hứa Mộ Triều bĩnh tĩnh mở cửa.
“A…” Ngoài cửa có một bóng người lẳng lặng đứng sừng sững, khiến cô hoảng hốt kêu nhỏ ra tiếng.
Hành lang mờ tối, quân trang xanh thẳm, bả vai rộng rãi, đôi mắt trong veo từ từ ngẩng lên.
Anh vẫn đứng ở ngoài cửa, không rời đi sao? Cứ lẳng lặng đứng đó, nhìn chăm chú vào cánh cửa phòng đóng chặt?
Trái tim Hứa Mộ Triều mềm đi.
Song, điều anh nghĩ, lại là một chuyện khác.
Đôi môi từ trước đến nay luôn luôn nghiêm túc khẽ mím, lại từ từ cong lên, lộ ra nụ cười mỉm hiếm thấy. Gương mặt tuấn mỹ rực rỡ, tựa như vầng trăng sáng từ từ dâng lên khỏi mặt biển, chấn động lòng người.
“Em mở cửa rồi.” Anh cất giọng khàn khàn nói ra sự thật, như tất cả những chuyện phát sinh kế tiếp đều là trách nhiệm của cô. Anh đứng chống một tay trên khung cửa, khiến cô không thể đóng cửa lại được. Thân thể cao lớn của anh, trong nháy mắt đã bao phủ lấy cô.
“Em… mở cửa…” Em chỉ muốn đứng trước cửa phòng anh, hồi tưởng lại tình cảm của chúng ta mà thôi…
Anh nở một nụ cười rạng rỡ trước nay chưa từng có, làm người ta hoa mắt mê mẩn. Anh tiến lên một bước, cô phải lui lại phía sau. Anh trở tay, đóng cửa lại.
“Anh còn tưởng rằng mình phải đứng cả đêm” Giọng nói của anh thoáng vẻ tự giễu. Tựa như cảm thấy hành động đứng ngây ra trước cửa của mình hơi buồn cười.
Đôi mắt anh còn trong trẻo bắt mắt hơn cả ánh trăng ngoài cửa sổ, khiến cô muốn lui về sau. Cô biết anh muốn làm gì, chỉ có điều cô vẫn không ngăn được sự hỗn loạn trào dâng trong lòng.
“Em rót cho anh ly nước” Cô ngoảnh đầu nói với anh.
Cô mở đèn, bưng ly nước nóng đến. Anh ngồi yên trên giường cô, đang quan sát tủ quần áo của cô.
“Đều là quần áo người hầu đưa đến sao?”
“Ừ”
“Rất đẹp mắt.”
“Thẩm mỹ của anh ta rất khá.”
Anh nhận lấy ly nước, nhưng đặt xuống bên cạnh không uống. Hứa Mộ Triều đứng trước mặt anh, hơi khó xử không biết phải làm sao. Ngồi chung với an