Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3022 lượt.

h trên giường cũng không phải, mà đứng thì càng quái lạ hơn.
Thấy cô bối rối, anh bật cười. Nhẹ nhàng giơ tay lên bắt lấy cánh tay của cô, kéo cô vào lòng.
Hứa Mộ Triều ngồi trên đùi anh, chỉ cảm thấy toàn thân nóng bỏng như lửa đốt. Một tay anh quàng qua hông cô, một tay khác thì nắm chặt lấy tay cô.
“Ngay cả chìa khóa cửa phòng kế bên, người hầu cũng không đưa cho anh.” Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc dài của cô “Nếu như em không mở cửa, thì anh cũng hết cách.”
“Phì…” Cô không nhịn được cười “Mới vừa rồi em chỉ định đi ra ngoài một chút.”
“Vậy giờ thì sao?” Giọng nói của anh rất trầm thấp, vô cùng nguy hiểm.
Bây giờ….
Cô ngẩng đầu ngồi trong lòng anh, dùng ánh mắt dịu dàng bình tĩnh nhìn anh, không nói gì.
Mà anh thì chăm chú nhìn ngắm gương mặt cô, đôi mắt sáng trong như ngọc lấp lánh.
Mặt anh từ từ đến gần, không để cô kịp nói tiếp đã phủ kín đôi môi cô.
Ánh trăng an tĩnh, mỗi một hơi thở của anh đều vang dội bên tai Hứa Mộ Triều. Cả hai đều mong đợi, đều ngây ngô giống nhau. Song, ngài nguyên soái không hổ là nguyên soái, tuy hành động không quen, nhưng thái độ lại rất mạnh mẽ.
Hứa Mộ Triều bị anh đặt lên giường, thân thể anh bao trùm lấy cô, một lần lại một lần quyến luyến hôn cô. Cô cảm thấy nhất định môi mình sẽ sưng lên. Ngày mai sẽ bị Tạ Mẫn Hoằng và người hầu cười trộm… nhưng vậy thì sao?
Mặc dù lúc trước quan hệ giữa anh và cô chỉ vẻn vẹn dừng lại ở nụ hôn. Nhưng gương mặt láng mịn, bờ vai mềm mại của cô im lặng hấp dẫn, cám dỗ môi anh vội vã lướt đến. Hương vị những nơi đó còn ngọt ngào mềm mại hơn cả tưởng tượng, làm hơi thở của anh từ từ dồn dập.
Nhưng tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cô, không dám hành động thiếu suy nghĩ, cũng không dám chạm vào những nơi khác. Chỉ có điều khi nụ hôn của anh lần lượt đi xuống, chạm phải làn váy mềm mại của cô, anh ngước đôi mắt sâu thẳm lên, ánh mắt chàng thiếu niên đã không còn trong trẻo nữa.
“Có thể chứ?” Anh khẽ hỏi.
Cô không đáp, hỏi ngược lại “Có thể…. cho em ở phía trên không? Có thể thử cảm giác áp đảo ngài Nguyên soái thì em sống đời này cũng không uổng.”
Vào thời khắc này, cô lại không biết sống chết đùa giỡn, chỉ đổi được cái liếc mắt từ trên cao của ngài nguyên soái.
Ngài nguyên soái căn bản khinh thường việc trả lời những vấn đề hoang đường của cô. Anh trực tiếp nhìn đến đường cong ẩn hiện trong bộ ngực nhấp nhô “Vậy coi như em ngầm đồng ý.”
Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, nhất thời quên mất câu hỏi của mình vẫn chưa nhận được đáp án.
Lớp vải hoàn mỹ, chặt chẽ bao vây bầu ngực no đủ, đường cong trắng trẻo mềm mại được khéo léo che phủ dưới chiếc váy. Ngài Nguyên soái thiếu sót kinh nghiệm thực chiến,về vấn đề dùng tay hay dùng miệng cũng chỉ chần chờ trong nửa giây, quyết định trước hết phải lột sạch chướng ngại vật đã.
Váy dài nữ tính màu hồng phấn chỉ cần chạm khẽ đã từ trên đầu vai trượt xuống, trong lòng Nguyên soái im lặng phê chuẩn quyết định tăng tiền lương cho người hầu.
Mà khi váy dài đã tụt xuống bên hông, thiếu nữ tóc dài với đôi mắt đen, vòng eo trắng như tuyết, như hoa như ngọc, tinh tế phơi bày. Khuôn mặt thanh lệ ửng hồng vừa ngượng ngùng khó tả vừa khao khát ái ân. Nguyên soái bỗng nhiên cảm thấy, dùng tay hay dùng miệng, căn bản không phải là vấn đề.
Người đã là của mình rồi. Bản thân muốn dùng cái gì, thì dùng cái ấy thôi.
Đèn trong phòng tỏa ra ánh sáng thật nhu hòa, cô vừa lo lắng vừa chờ mong nhìn anh, trong đôi mắt tối đen dường như có một đám lửa nhỏ yên lặng thiêu đốt. Bàn tay Nguyên soái trước giờ vẫn luôn kiên quyết đầy sức mạnh, cũng sinh ra ảo giác cứng ngắc. Anh ngừng thở mới có thể vững vàng lột bỏ toàn bộ chiếc váy vài.
Chiếc váy màu hồng đào như đóa hoa nở rộ dưới mắt cá chân cô. Thân thể thiếu nữ dường như muốn hòa thành một thể với ra giường trắng noãn. Mái tóc đen dài uyển chuyển xõa tung trên gối, giống như những mơ mộng xa xôi chôn dấu trong lòng Nguyên soái, nay đã trở thành hiện thực. Áo ngực và quần lót màu trắng là cản trở cuối cùng, cho dù như vậy, thân thể thon thả mềm mại của cô cũng đủ khiến người ta mê mẩn đến nghẹt thở.
Tất cả chuyện còn lại đều dựa vào trực giác. Cố Triệt vùi đầu vào trước ngực cô, dọc theo những đường cong bóng loáng non mềm, chậm rãi trượt xuống. Nơi nào đó được bọc trong vải, kiều diễm ướt át như mật đào. Anh dễ dàng tìm được nụ hoa màu hồng phấn, ngậm vào miệng.
Giữa kẽ răng cô bật ra tiếng thở dốc, giống như tín hiệu đánh thức linh cảm của ngài Nguyên soái trí tuệ trời sinh. Một bàn tay khác, mạnh mẽ thăm dò vào chiếc quần lót tinh xảo. Ngón tay dài hơi tạm dừng, nhanh chóng tìm được cửa vào. Dường như có chút trang nghiêm, chậm rãi thăm dò vào trong.
Giữa đóa hoa mềm mại kia, ngón tay dài hơi trúc trắc, thử khảy nhẹ. Yên lặng ghi nhớ sự biến hóa nặng nhẹ trong tiếng thở dốc của cô. Mấy phút sau thêm một ngón, đã có thể khiến thân thể của cô khiêu vũ cùng ngón tay anh.
“Anh…kinh nghiệm thật phong phú?” Hứa Mộ Triều đã mơ mơ màng màng không nhịn được hỏi. Nếu không tại sao…..lại làm cho cô có cảm g