XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3001 lượt.

đột ngột xuất hiện trong đầu.
Đột nhiên Cố Triệt cảm thấy, nếu chỉ dựa vào đôi tay, cũng có chút nhàm chán.
Nhưng tại sao lại nghĩ đến cô? Cô ấy là người A Lệ thích.
Anh thấy buồn cười. Có lẽ đã quá lâu không chạm đến phụ nữ, nên mới nghĩ đến cô.
Vậy mà có một số việc từ từ phát triển, thoát khỏi tầm kiểm soát của Nguyên Soái.
A Lệ chết thảm. Cô tới đế đô, cô tưởng anh là A Lệ, cô đi vào cuộc sống của anh.
Cô càng lúc càng ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của anh.
Cô có mặt ở khắp nơi.
Sau đó, mỗi khi anh có nhu cầu, khi anh phải một mình đối mặt với căn phòng u tối. Rõ ràng anh lại nhớ tới cô.
Lần nào cũng đều là cô.
Anh biết, đây là tín hiệu nguy hiểm sẽ đẩy anh ra khỏi cuộc đời đã được lập sẵn kế hoạch.
Nhưng vì việc quân bận rộn, những việc nhỏ này không có liên quan tới cuộc chiến. Điều chỉnh duy nhất Nguyên soái đưa ra là, thầm lặng nâng từ mỗi tháng hai lần thành ba ngày một lần.






Nguyên soái cao quý
Trước khi gặp được Hứa Mộ Triều, Cố Triệt không biết, trên đời này, có một loại tình yêu tên là “vừa gặp đã yêu”. Trên thực tế, anh cũng biết rất ít về tình yêu.
Chỉ là vào ngày đầu tiên đó gặp mặt, người con gái hơi ngốc nghếch, hoàn toàn khác với những lời đồn đại dối trá khôn khéo bên ngoài, đầu óc choáng váng nhào vào lòng anh. Cô vui buồn lẫn lộn, gọi anh là “A Lệ”, đôi mắt trong trẻo rực rỡ, chất chứa vẻ dịu dàng khiến người ta rung động.
Một cảm giác thật mềm mại.
Mềm mại khi cô tựa trên đùi anh, vòng eo mảnh mai, làn da trơn mịn, bầu ngực no đủ gần đến mức có thể chạm tay tới.
Hơn nữa, cô lại không sợ anh.
Anh ôm cô, tâm trí lần đầu tiên lan man xa xăm đến một vạn tám ngàn dặm —— anh nhớ đến những ảo tưởng khi phóng thích bản thân. Hứa Mộ Triều thanh lệ với vòng eo nổi bật và nụ cười tươi đáng yêu. Lúc này, cuối cùng đã có thể ôm cô trong lòng, dù cô cứ dùng ánh mắt giận dữ mà nhìn anh, anh lại cảm thấy thật vui vẻ.
Mà khi chiếc chăn mỏng từ trên người cô rơi xuống, toàn bộ thân thể trắng nõn mảnh mai của cô anh đều nhìn không sót một thứ gì, thì hô hấp của anh không khỏi bị kiềm hãm.
Thông minh, thanh tú, kiên cường, giảo hoạt, dịu dàng, trung nghĩa, đa cảm.
Trước kia anh không biết, một người phụ nữ lại có thể đồng thời hình dung bằng nhiều từ như vậy. Anh không biết, có phải thật ra loại phụ nữ như thế có rất nhiều hay không, nhưng bất kể thế nào, cô cũng là người đầu tiên mà anh gặp được.
Mà anh cũng không có nhiều tính nhẫn nại, để đi quen biết nhiều người như thế.
Cô hiển nhiên là đã nổi nóng. Với tính cách của cô, nếu biết thân phận của anh ngay từ đầu, chắc là đã ba hoa nịnh hót, việc gì cũng dám làm? Vậy mà cô chỉ bình thản, nghiêm cẩn đặt anh ở vị trí cấp trên. Hơn nữa, đối với ý tốt cho cô nghỉ ngơi ba ngày của anh, lại thờ ơ như không có việc gì. Có vẻ khí tiết, không mặt dày mày dạn như trong lời đồn.
Cô còn không sợ trời không sợ đất, xúc động đả thương những gã sĩ quan loài người dám hành hạ Thú binh đến chết, hơn nữa còn cố ý làm lớn chuyện đến trước mặt anh. Cô không biết rằng, khi anh ném chuyển sổ chứng thực Thú tộc có được hưởng nhân quyền hay không kia đến trước mặt cô, trong lòng rốt cuộc cũng dâng lên cảm giác đắc ý và ung dung hiếm thấy.
Quả nhiên, sau khi cô xem xong, lập tức thay đổi sắc mặt.
Chỉ là….không phải phương thức cảm kích mà anh mong muốn.
Không phải ánh mắt thiếu nữ ngưỡng mộ, dịu dàng cảm kích. Mà là đôi mắt vừa động, “thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên”*
(* thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên : vạn vật đều có thay đổi, chỉ có vuốt đuôi ngựa (nịnh hót) là mãi mãi vẫn có thể dùng. )
Vì chuyện ngang hàng của Thú tộc mà nhẫn nhịn bỏ ra bao nhiêu tâm tư . Cố Triệt cuối cùng cũng nhịn không được, dùng ngữ khí lạnh lùng cực độ nhắc nhở cô, mạng của cô thuộc về anh.
Thấy cô xấu hổ, anh vừa lòng.
Sau đó, là rất nhiều ngày ngày đêm đêm cùng ở tại quân doanh. Cô ở gần bên cạnh anh. Anh giữ cô lại bên người, bưng trà rót nước, sửa sang văn kiện. Nhìn thấy cô bề ngoài tỏ vẻ dịu ngoan nghe lời, thỉnh thoảng để lộ vẻ mặt bực tức đến phát điên, anh càng cảm thấy vui sướng.
Với anh mà nói, công việc chỉ huy chiến tranh nhàm chán quen thuộc, đột nhiên lại trở nên sinh động thú vị lạ thường.
Mà các chuyên gia của Viện sinh học, lúc này, cũng báo cho anh biết, cuối cùng đã tìm được một chút manh mối về gien bán thú của cô. Anh xem xong báo cáo bọn họ đưa tới và bản ghi chép về thí nghiệm khoa học kỳ quái của tên giáo sư quái thai họ Tiết bán mạng cho Cố thị trăm năm trước, thì cảm thấy không cần thiết, coi như chưa từng xem. Cũng không nhắc đến chuyện này trước mặt cô.
Anh biết rằng cô rất có tài. Làm mấy việc vặt đã lâu, mặc dù cô không nửa lời oán trách, nhưng mỗi khi nhắc đến quân sự tiền tuyến, hai mắt cô luôn tỏa sáng. Trận chiến ở Khang đô, rõ ràng là một trận chiến ác liệt. Về công, cô là ứng cử viên tốt nhất; về tư, trận chiến quyết định nàu này, có thể giúp cô lập uy mang vinh quang về cho Th