Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2998 lượt.
t sẹo thật sâu màu hồng nâu,uốn lượn rối rắm trên người hắn, cho thấy hắn từng trải qua lễ rửa tội của vô số cuộc đại chiến.
Cô quả thực không dám nghĩ, khuôn mặt hắn, sẽ đáng sợ đến cỡ nào?
Nhưng mà, cởi quần áo?
Hơn mười chiếc mô-tô điện, giống như được quân vương gọi về, từ đằng sau cánh rừng bay vọt ra, ầm ầm đáp xuống mặt đất! Chấn động cả thung lũng! Kỵ binh zombie mặc áo giáp màu đen, vai vác súng cối laser, lần lượt nhảy xuống mô-tô, không một tiếng động xếp thành hàng sau lưng thủ lĩnh.
Giống như chỉ cần hạ lệnh một tiếng, bọn chúng sẽ liều lĩnh, tiêu diệt bất kì kẻ nào có ý đồ cản trở.
Tuy rằng những bộ binh zombie còn chưa đến, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để chống lại Minh Hoằng. Thực lực hai bên tương đương, không thể phân thắng bại.
“Chết, hoặc để cô ấy lại.” Giọng nói trầm khàn như máy nghiền, lại vang lên. Thủ lĩnh zombie khoanh tay đứng thẳng, lạnh lùng mà ngắn gọn đưa ra tối hậu thư.
Minh Hoằng liếc Hứa Mộ Triều một cái, trầm lặng một lát, cuối cùng cũng nâng cánh tay lên.
Người máy lập tức thu hồi vũ khí, lục tục lên xe.
Minh Hoằng bước lên phía trước xe tăng, gằn từng tiếng nói với Zombie: “Cô ấy là của tao. Nếu mày ăn cô ấy, tao nhất định sẽ tìm được mày, mổ bụng phanh thây mày ra.”
Thủ lĩnh Zombie không lên tiếng, khuôn mặt hắn giấu sau mũ giáp, không ai có thể nhìn thấy được.
Trong nhát mắt, đám người máy rút lui sạch sẽ.
Hứa Mộ Triều thầm nguyền rủa Minh Hoằng—— hắn dám để cô lại cho Zombie!
Rơi vào tay đám Zombie lạnh lùng khát máu này, cô giữ được mạng sao? Không nghĩ tới Hứa Mộ Triều cô tung hoàng nhiều năm như vậy, cuối cùng lại rơi vào tay Zombie. Hơn nữa lần này, lại là loại Zombie hùng mạnh sau khi trải qua nhiều năm tiến hóa.
Thủ lĩnh Zombie chậm rãi quay trở lại, lưng trần, cúi đầu nhìn về phía Hứa Mộ Triều. Thân hình cao lớn, lộ ra hơi thở âm u sặc mùi máu tanh. Mũ giáp che khuất khuôn mặt, đôi mắt xanh biếc khiến người ta hoảng hốt từ trên cao nhìn xuống cô.
Mặc dù ở trên chiến trường đã gặp qua rất nhiều lần, nhưng Hứa Mộ Triều lại chưa từng gặp một Zombie mạnh mẽ đến vậy. Hắn có thể dễ dàng bức lui Minh Hoằng, xét về thực lực, rõ ràng là cao hơn cả cô lẫn Minh Hoằng.
Cô không dám cử động . Vì sao hắn lại đoạt lấy cô từ trong tay Minh Hoằng? Hắn muốn làm gì?
Thủ lĩnh Zombie kia lại quay đầu nhìn về phía một gã cấp dưới: “Lệnh cho đội biên phòng, phong tỏa vùng biên giới.”
Hứa Mộ Triều ngẩn ra — nói vậy, bọn Minh Hoằng đại khái là khó mà rời khỏi đây?
Lại nghe hắn nói: “Để lại mình tên kia, giết chết toàn bộ những kẻ còn lại.”
Binh lính Zombie cung kính đáp: “Tuân lệnh, Tư lệnh.”
Hứa Mộ Triều kinh hãi— Tư lệnh?
Tư lệnh….của Zombie?
Biên chế quân đội của Zombie khác với con người. Toàn bộ mọi người đại lục đều biết, quân đoàn zombie tiếng tăm lừng lẫy, hùng bá đại lục Tây Bắc mấy năm qua, cho tới bây giờ chỉ có một Tư lệnh —— Tổng tư lệnh chỉ huy hơn mười vạn đại quân.
Hắn là người nổi bật nhất thuộc thế hệ Zombie đầu tiên trong vòng trăm năm qua, trải qua mấy năm tiến hoa, có được thân thể bất tử và sức chiến đấu siêu cường.
Hắn được xưng là vua Zombie, được công nhận là ngang tài ngang sức với Cố nguyên soái của con người, có sức chiến đấu hàng đầu. Thế nhưng cả hai đều là Thống soái cao cấp, lại chưa bao giờ giáp mặt chiến đấu trên chiến trường nên cũng không biết ai mạnh ai yếu.
Hắn hết sức tàn nhẫn, không có tính người. Nghe đồn rằng, chỉ cần hắn công phá thành phố nào, từ trước đến nay đều gà chó không tha, cả người lẫn vật không ai sống sót; lại còn nghe nói, rất nhiều cô gái loài người bị bắt giao hợp với hắn, bởi vì sức lực hung bạo của hắn mà đều đột tử. Mà hắn, sau khi đã thỏa mãn, sẽ ăn luôn nội tạng tươi non của cô gái kia.
Hắn hoàn toàn là cầm thú, là ác ma. Là mục tiêu mà loài người không bao giờ chiến thắng được.
Tuy vậy có tin đồn, vào cuộc đại chiến mấy tháng trước, tư lệnh zombie bị quân đội loài người giết chết trong trận chiến. Vậy hôm nay tại sao lại xuất hiện ở đây? Lại còn rảnh rỗi xen vào chuyện của một thủ lĩnh thú tộc nho nhỏ như cô?
Mặc kệ như thế nào, trái tim Hứa Mộ Triều vẫn rơi xuống tận đáy cốc —— vua Zombie đó nha! Cô sẽ thành thức ăn trên đĩa của hắn sao?
Dường như thấy được sự nghi hoặc của cô, vua Zombie lại nhìn về phía Hứa Mộ Triều, hai mắt màu xanh biếc như ma trơi, muốn khủng bố cỡ nào thì có cỡ đó.
“Nếu các người cần lương thực, thịt con người và phụ nữ….” Giọng nói Hứa Mộ Triều nghe có vẻ trấn định nhưng vẫn lộ ra sự kinh hoàng không thể giấu diếm, “Tôi có thể điều một đội từ doanh trại của thú tộc đến đây, cam đoan là tươi ngon hơn tôi nhiều….”
Không biết có phải ảo giác không, cô lại thấy trong đôi mắt khủng bố màu lục kia hiện lên ý cười?
Kẻ chinh phục tàn bạo làm cả đại lục nghe tên phải biến sắc, vậy mà lại cười với cô?
Trong ánh mắt kinh hoàng của Hứa Mộ Triều, hắn nâng tay cởi mũ giáp màu đen xuống, tùy ý ném cho binh lính phía sau. Hắn cúi đầu nhìn Hứa Mộ Triều, khuôn mặt rõ ràng hiện ra trước mặt cô.
Hắn nói: “Hứa