Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3038 lượt.
Tiếng ho khan này đột ngột như thế, giống như cố ý nhắc nhở Mộ Đạt về sự tồn tại của nó.
Ánh mắt của Mộ Đạt lướt nhanh như điện, nhưng chỉ thấy sắc trời mờ tối. Ông ta nhẹ nhàng dịch Quan Hỉ ra, cực kỳ cẩn thận đặt trên ghế sô pha, đắp thêm lớp chăn kín mít bao phủ khắp thân thể cô.
Mộ Đạt cầm khẩu súng lục laser trên tay ghế sô pha lên, chậm rãi đứng dậy, nhắm thẳng về hướng giọng nói truyền tới: “Lăn ra đây!”
Một lát sau, một giọng nữ mềm mại truyền đến, dường như hơi lúng túng: “Đội trưởng Mộ. . . . . . Anh mặc quần trước đã, rồi chúng ta nói chuyện.”
Hoàng tử cận tinh.
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Đến lúc xế chiều, khí trời vẫn không trở nên ấm áp. Mộ Đạt khoác áo sơ mi, tựa vào ghế sa lon nhìn chằm chằm vào cô gái đang nở nụ cười điềm tĩnh ngồi đối diện mình.
“Hứa Thống lĩnh, Mộ Đạt còn chưa đa tạ cô đã ra tay cứu giúp.” Đôi mắt thú vàng rực lộ vẻ trầm ổn, “sau này nếu như có việc cần đến Mộ Đạt, xin Hứa Thống lĩnh đừng khách khí.”
Cô khác xa những người thú bình thường, thật ra thì đám người Đồ Lôi, Mộ Đạt chắc chắn đã hơi nghi ngờ rồi.
Nhưng hôm nay, cô lại quyết định vạch trần chân tướng, chủ động tâm sự với Mộ Đạt, tranh thủ giành lấy sự tin tưởng của ông ta.
“Tôi vốn là con người.” Cô nói, “Bị buộc ăn một con thú cao cấp, liền thay đổi thành hình dáng như hiện tại.” Cô hờ hững tiếp lời.
Quan Hỉ lộ ra thần sắc thương tiếc, Mộ Đạt thì không nói câu nào.
“Lai lịch của tôi cũng không tính là bí mật gì.” Cô nói, “Tôi còn có một bí mất liên quan đến sống chết của tôi và anh, liên quan đến cả sự tồn vong của Thú Tộc, muốn nói cho Mộ đội trưởng biết.”
Trong sân lại bắt đầu mưa tí tách. Quan Hỉ bắt lấy cánh tay Mộ Đạt, lạnh lùng nói: “Mộ Đạt, nếu như người máy có âm mưu như vậy, cuộc chiến tranh này, căn bản là không có chút ý nghĩa nào!”
Hứa Mộ Triều cũng gật đầu: “Mộ đội trưởng, Đồ Lôi bị Tiếu Khắc kích động, Minh Hoằng thành ngư ông đắc lợi. Chẳng lẽ cả Thú Tộc chúng ta, cũng phải chôn theo sao?”
Cô mới vừa kể toàn bộ những chuyện ở Tây Vu nói cho Mộ Đạt nghe—— dĩ nhiên, lặng lẽ bỏ bớt những khúc mắt giữa mình và Minh Hoằng.
Mộ Đạt đẩy tay Quan Hỉ ra, trầm ngâm nói: “Thống lĩnh tiềm nhiệm đối đãi với tôi ân trọng như núi. . . . . .”
Hứa Mộ Triều nói: “Chính vì vậy, anh càng không thể trơ mắt nhìn nền độc lập của Thú tộc mà thống lĩnh tiền nhiệm khó khăn lắm mới giành được, chấm dứt dễ dàng như vậy! Mộ đội trưởng, trong lòng anh cảm thấy, chúng ta có thể đánh thắng loài người sao?”
Mộ Đạt không lên tiếng. Quan Hỉ liếc mắt nhìn Hứa Mộ Triều, cũng nói: “Mộ Đạt, nếu đánh tiếp nữa, anh chết đi, em biết làm thế nào?”
Mộ Đạt nhìn người phụ nữ trong lòng, nặng nề thở dài.
Hứa Mộ Triều gằn từng chữ: “Mộ đội trưởng, nếu như anh nguyện ý cùng tôi ngăn cản Đồ Lôi làm điều ngu xuẩn, đại đội năm của tôi, xin tôn anh làm thống lĩnh!”
Mộ Đạt nhíu mày: “Như vậy sao được? Còn thống lĩnh Đồ Lôi thì sao?”
Hứa Mộ Triều lắc đầu: “Hắn căn bản không có năng lực lãnh đạo Thú Tộc. Thú Tộc đi theo hắn, chỉ còn con đường diệt vong.”
Mộ Đạt trầm mặc.
Hứa Mộ Triều nâng chung trà lên, từ từ uống. Nhưng lòng bàn tay, cũng túa đầy mồ hôi. Nếu như Mộ Đạt không muốn phản bội, hiện tại chỉ cần bắt lấy cô, đưa cho Đồ Lôi, coi như đã lập được công lớn. Nhưng với tính cách của Mộ Đạt, nhiều lắm cũng chỉ không đồng ý, sẽ không ác độc đến vậy.
Chỉ là. . . . . . Cô nhìn Quan Hỉ một cái, ngộ nhỡ Mộ Đạt manh động, cô chỉ có thể bắt lấy Quan Hỉ để thoát thân.
Thật lâu sau, Mộ Đạt mới ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn về phía Hứa Mộ Triều: “Chúng ta làm như thế nào đây?”
Hứa Mộ Triều đặt ly trà xuống, lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, Quan Hỉ bên cạnh cơ hồ vui mừng đến phát khóc. Mộ Đạt yêu thương ôm cô ta vào lòng, khẽ hôn lên trán cô: ” Anh sẽ không để em thất vọng.”
Hứa Mộ Triều hơi ngẩn ra. Nụ hôn này, chợt gợi cho cô nhớ lại nụ hôn của Thẩm Mặc Sơ lúc chia tay. Cô thầm bật cười, mình thất thần cái gì vậy?
“Tôi sẽ nghĩ cách hòa giải ngưng chiến với con người.” Cô nói, “Nếu như Thú Tộc thật sự muốn tranh bá Đại lục, thì cần chăm lo chấn chỉnh lại lần nữa. Bây chưa phải thời cơ.”
“Nếu như con người không đồng ý ngưng chiến?”
Hứa Mộ Triều nói: “Nếu như bọn họ biết về sự tồn tại của Minh Hoằng, cũng sẽ không hi vọng cùng Thú Tộc chịu thiệt. Dù bọn họ thật sự không đồng ý, chúng ta cũng có thể giả vờ kết minh với Minh Hoằng, cứ như vậy, loài người làm sao dám tiếp tục cuộc chiến này?”
Mộ Đạt trầm tư một lát, gật đầu: “Vậy tôi chờ tin tức của cô. Nếu quả thật con người đồng ý ngưng chiến, tôi nguyện ý cùng cô ngăn cản cuộc chiến vô nghĩa này.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Mộ Đạt và Hứa Mộ Triều đồng thời cảnh giác quay đầu lại, Quan Hỉ lập tức cất giọng hỏi: “Ai thế?”
“Cha, là con.” Một giọng nói trẻ trung vang lên.
Hứa Mộ Triều nghi ngờ, Mộ Đạt nở nụ cười thoải mái: “Vào đi.” Ông nói với Hứa Mộ Triều: ” Là con nuôi của tôi Mộ Xâm.”
“Có thể tin