Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3019 lượt.

được không?” Hứa Mộ Triều hỏi.
Mộ Đạt gật đầu: “Cha nó cũng là bạn chí cốt của tôi vì cứu tôi mà chết. Tôi xem nó như là con trai ruột, cô có thể yên tâm.”
Cửa bị đẩy ra, một người sư tử cao lớn tóc vàng đi vào. Nhìn cậu ta cũng chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, diện mạo trong đám người thú cũng coi như khá thanh tú. Cậu ta nhìn thấy Hứa Mộ Triều, hơi khiếp sợ, nhưng vẫn không lên tiếng, tính cách có vẻ trầm ổn.
“Chúng ta tiếp tục.”Mộ Đạt nói.
Hai người vùi đầu, tỉ mỉ thương nghị những bước cần tiến hành sau đó.
——————————————————
Khi mây đen chiến tranh bao phủ phía Đông đại lục, tình hình xâm lược, phản kích và phản bội hết sức căng thẳng. Phía Tây đại lục, lãnh địa của Zombie lại vô cùng an tĩnh, nhưng vẫn ẩn chứa biết bao thù hận và sát khí.
Trong màn đêm vô tận, cả doanh trại chìm trong một màu đen.
Đây là một gian phòng kín mít, vách tường và mặt đất bằng kim loại màu xám tro, không bày biện bất kỳ vật dụng nào.
Trên đất, trong góc, co rúc bảy tám người. Ánh đèn sáng trắng cường độ cao, chiếu rõ ràng đến cả từng sợi tóc của những người trong phòng.
Gian phòng không có cửa, chỉ có một vách tường bị dỡ đi, đổi thành lan can hợp bằng kim siêu bền, dễ dàng để người bên ngoài an toàn quan sát động tĩnh bên trong.
Chàng trai anh tuấn chắp tay đứng bên ngoài lan can, gương mặt trầm tĩnh, đôi mày dài nhíu chặt. Phía sau anh ta, cũng là một thanh niên trẻ tuổi cao lớn cường tráng, nhỏ giọng nói: “Tư lệnh, tất cả bọn họ đã hoàn thành chuyển đổi.”
Người được gọi là tư lệnh chính là Thẩm Mặc Sơ, sau lưng, là tâm phúc của anh ta, Zombie thứ hai khôi phục nhân tính và ý chí —— Tướng quân Lưu Phi.
Những chàng trai trong phòng, từ từ ngẩng đầu lên.
Bọn họ có mái tóc đen, làn da trắng hoặc ngăm đen. Trong tròng mắt đen nhánh của tuổi trẻ, chất chứa đầy những rung động, khổ sở, hối tiếc.
Tại sao phải như vậy?
Tại sao phải tỉnh lại?
Tại sao phải khôi phục trí nhớ đau đớn đó?
Bọn họ thấy Thẩm Mặc Sơ liền hoảng hốt, bước chân hỗn độn nhào tới, cách lớp lan can, khổ sở mà tức giận hướng phía anh ta kêu lên: “Anh là ai?”
Tròng mắt đen như mực của Thẩm Mặc Sơ cũng lóe lên nỗi đau thương nhàn nhạt. Ánh mắt sắc bén quét qua một vòng, anh trầm giọng nói: ” Tôi là tư lệnh của các anh.”
Sau một hồi hoảng sợ, bọn họ an tĩnh lại. Trí nhớ vẫn rõ ràng, so với bất kỳ thời điểm hỗn độn chết lặng nào trong quá khứ, càng rõ ràng khác sâu tới tận xương.
Anh ta chính là tư lệnh? Vua Zombie tàn nhẫn, người mang theo bọn họ san bằng tất cả đây sao?
Thẩm Mặc Sơ nhìn các thuộc hạ ngày xưa dũng mãnh giờ lại trở nên tiều tụy khổ sở, cất giọng lạnh lẽo thấu xương: “Khổ sở tự trách xong, đừng quên tới Bộ Tư Lệnh báo cáo.”
————————————————————
Sắc trời từ từ sáng lên. Bầu trời bao la phía trên lãnh địa của Zombie, vẫn lạnh lẽo tiêu điều như mọi ngày, không có gì khác biệt.
Tướng quân Lưu Phi cẩn thận cất sổ ghi chép vào túi áo trong, nhìn Thẩm Mặc Sơ nói: “Tư lệnh, đến sáng sớm ngày hôm nay, đã có năm mươi sĩ quan cấp cao khôi phục ý thức.”
Thẩm Mặc Sơ lẳng lặng nói: “Trước khi bọn họ có thể khống chế khả năng biến thân, không nên để bọn họ lộ diện.”
Lưu Phi gật đầu: “Tôi sẽ giám sát chặt chẽ. Khi nào chúng ta mới hành động đây?” Đôi mắt sáng nằm dưới hàng mày kiếm lộ ra nỗi căm hận vô bờ: “Những tên Cận tinh đáng ghê tởm!”
Thẩm Mặc Sơ liếc anh ta một cái: “Người thức tỉnh quá ít, thời cơ vẫn còn chưa tới.”
Lưu Phi lo lắng nói: “Nhưng bọn họ đã phát lệnh, bảo ngài về thành hồi báo nguyên nhân thất bại lần này.”
“Ta sẽ đi.”
“Nhưng nếu như bị bọn họ phát hiện ngài đã. . . . . .”Lưu Phi lắc đầu, “Tư lệnh, không thể để cho một mình ngài mạo hiểm! Tôi cùng đi với ngài.”
Thẩm Mặc Sơ lắc đầu: ” Không. Đi càng nhiều người, càng dễ bị phát hiện.”
Anh cười lạnh nói: “Lũ khốn bẩn thỉu. . . . . .”
Lưu Phi vô cùng lo lắng lui ra ngoài.
Thẩm Mặc Sơ một thân một mình ở lại phòng tư lệnh, để ý chí điều khiển, từ từ khôi phục hình dạng Zombie.
Đúng vậy, chính là bộ dáng như thế này, đi về phục mệnh đám người Cận tinh kia, một lần nữa biểu đạt sự thần phục, đồng tâm hiệp lực.
Anh thề, cuộc sống như thế, sẽ không kéo dài quá lâu nữa đâu.
Nhìn sắc trời xám trắng ngoài cửa sổ, nghe nói chiến tranh giữa con người và Thú Tộc đã bùng phát. Anh lại khẽ mỉm cười, dựa vào tính tình của Hứa Mộ Triều, bất luận như thế nào chắc hẳn cô cũng sẽ không để cho mình chịu thiệt?
Chỉ mong, tôi cũng có thể để cô sớm ngày nghe được tin chiến thắng đến từ mảnh đất Zombie!
“Cảnh vệ!” Anh trầm giọng kêu, “Đưa tôi về thành.”
Trong một khu vực bí mật nằm sau trong núi phía Bắc, thung lũng thấp thoáng giữa cánh rừng.
Những bức tường cao toàn bộ làm bằng kim loại cực kỳ bền chắc phòng ngừa bạo động, giống như những vệ sĩ trầm mặc, chạy dọc theo thung lũng. Hệ thống phòng vệ tự động được xây dựng dựa theo kỹ thuật của Zombie đủ để ngăn cản sự công kích của bất kỳ đại quân nào.
Bên trong lớp tường cao, là một tòa thành xây bằng đá xanh, một sản phẩm hoàn mỹ kết hợp giữa


Insane