Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3026 lượt.
từ mở mắt ra: “Cám ơn.”
A Lệ không lên tiếng, kéo một cái ghế qua, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Tối hôm nay, tướng lãnh cấp cao đại diện cho đế đô sẽ đến doanh trại của chúng ta.” Hứa Mộ Triều nói: “Có lẽ, chúng ta cần phải cố gắng nỗ lực hơn, để loài người và thú tộc có thể thật sự được sống trong hòa bình.”
A Lệ nhìn cô: “Cô phải cẩn thận….. Loài người, không dễ đối phó như vậy đâu, Đồ Lôi và Tiếu Khắc cũng vô cùng gian xảo.”
Hứa Mộ Triều hơi cảm động, gật đầu: “A Lệ, tướng lãnh của loài người đến đây, mặc kệ đàm phán có thành công hay không, tôi muốn nhờ họ dẫn cậu trở về đế đô.”
Ánh mắt A Lệ trở nên phức tạp, lặng lẽ nhìn về phía cô.
“Hãy sống một cuộc đời mới đi.” Hứa Mộ Triều nói, “Mối thù của cậu, sẽ có một ngày tôi thay cậu báo thú.”
Toàn thân A Lệ chấn động, trừng to mắt nhìn cô, nhất thời nói không nên lời.
Cô nói thù của cậu, sẽ do cô đòi lại.
A Lệ biết cô không phải người hay ăn nói lung tung, cậu biết lời hứa của cô rất có trọng lượng. Cô đồng ý gánh vác mối thù của cậu, để cậu bắt đầu một cuộc sống mới.
Đã lâu như vậy, dường như cô vẫn muốn bảo vệ cậu, chiều ý cậu, mang cậu cùng vào sinh ra tử. Dù cô mạnh mẽ đến mức nào, thì cô cũng chỉ là con gái, tại sao cứ phải bảo vệ cho một gã đàn ông nhưcậu.
Một gã đàn ông sớm đã mục ruỗng đến tận xương tủy.
“Hứa Mộ Triều.” A Lệ nhỏ giọng nói: “Cô luôn nói, mạng sống của bản thân là quan trọng nhất.”
Hứa Mộ Triều nhíu mày nhìn A Lệ: “Dĩ nhiên.”
“Nhưng mà…….” A Lệ vội vàng muốn biểu đạt quan điểm của mình, đột nhiên đứng phắt dậy. Thân thể cao gầy cân đối của cậu cúi thấp xuống, ánh trăng phản chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, cách cô không quá 10cm.
“Mỗi lúc đến thời khắc mấu chốt, sao cô cứ chỉ nghĩ đến những người khác chứ không phải chính bản thân mình?” Giọng của cậu ta vừa có sự trong trẻo của thiếu niên, lại pha lẫn sự ngọt ngào của thanh niên, vang lên sát bên tai cô, giống như lời thì thầm nói nhỏ.
Mặt Hứa Mộ Triều hơi nóng lên: “Tôi không tốt như lời cậu nói đâu. Cậu vẫn còn chưa hiểu hết về tôi đấy thôi.”
“Không.” Hai cánh tay A lệ đặt trên thành ghế, hơi thở nhè nhẹ trong trẻo phun lên mặt cô. Đôi mắt đen thuần khiết như đá quý, dịu dàng chăm chú nhìn cô.
Giống như ánh sáng của ánh trăng, đẹp đến rung động lòng người__ nhất thời khiến cô ngơ ngẩn.
“Tôi hiểu cô rất rõ.” A Lệ khẳng định. Trong lòng cũng tự nhủ, tôi cũng sẽ bảo vệ cô.
Nhìn gương mặt thanh tú dịu dàng của cô đột nhiên ửng hồng hiếm thấy. Một ý niệm đột nhiên xông lên đầu A Lệ_____ cô lại đỏ mặt, dưới ánh nhìn chăm chú của cậu.
Ma xui quỷ khiến thế nào, A Lệ lại nghe nhịp tim của mình dồn dập hơn.
A Lệ cúi đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên gò má trắng nõn mềm mại của Mô Triều.
Môi của cậu vừa chạm vào, cô liền sững sờ ngay tại chỗ, A Lệ hoảng loạn lúng túng. Cảm giác khi đôi môi chạm vào, rất nhẹ nhàng nhưng lại khắc sâu vào lòng cậu, thật sâu, thật sâu.
“Tôi đi xuống trước.” Cậu ngồi thẳng dậy, vội vã xoay người rời khỏi phòng.
Sau lưng, Hứa Mộ Triều vẫn còn sững sờ nằm lì trên ghế.
Môi của A Lê cũng lạnh lẽo giống gò má cô. Nụ hôn này, đại biểu cho cái gì?
Thương hại? Mến mộ? Thương cảm? Trân trọng?
Ngón tay của cô từ từ lướt đến chỗ cậu vừa hôn, cảm thấy tim mình đau nhói.
Tám giờ tối, thành Tuyên Phương, phòng chỉ huy cao nhất của đại đội năm thuộc Thú Tộc.
Tiểu Vũ liên tục đứng lên ngồi xuống, Đại Vũ nhìn sắc trời một lúc, quay đầu lại nói với Hứa Mộ Triều: “Đội trưởng, loài người sẽ không lỡ hẹn chứ.”
Hứa Mộ Triều vẫn chưa tỏ thái độ, A Lệ ở bên cạnh đã đáp lời: “Không rõ nữa. Sĩ quan loài người rất giữ chữ tín.”
Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, một thú binh thân tín tiến vào, hạ giọng nói: “Đội trưởng, họ đã đến rồi.” Hắn lui ra ngoài cửa, ba quân nhân cao lớn bước vào.
Ba người Hứa Mộ Triều đứng lên nghênh đón.
Quân nhân cầm đầu cởi áo choàng xuống đưa cho thủ hạ, bóng lưng cao lớn cường tráng ẩn hiện dưới lớp màu áo xanh dương đậm. Chiếc mũ vẫn bị anh ta kéo thật thấp, lúc này mới được giở ra. Anh ta ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt tuấn lãng trẻ tuổi dưới chiếc mũ sĩ quan. Ánh mắt trong trẻo, như có điều gì suy nghĩ cứ nhìn chăm chú vào Hứa Mộ Triều.
“Thiếu tá Quan Duy Lăng?” Hứa Mộ Triều hơi giật mình. Sau khi biết được thân phận của Thẩm Mặc Sơ, cô biết rằng cấp bậc Quan Duy Lăng nhất định không thấp. Nhưng không ngờ đến, anh ta lại có khả năng đại diện cho giới tướng lãnh cao cấp của loài người đến để đàm phán hòa bình.
Quan Duy Lăng gật đầu một cái, ánh mắt lại chuyển lên người A Lệ. Anh ta nhìn A Lệ mấy giây, mới nhìn về phía Hứa Mộ Triều, ánh mắt nhất thời hơi phức tạp, nhưng giọng nói lại nghiêm túc đi thẳng vào việc chính: “Đội trưởng Hứa, tôi là đội trưởng đội cảnh vệ của Cố Nguyên Soái, kiêm đội trưởng đội bảo vệ đế đô, kiêm tham mưu cao cấp của bộ tác chiến quân sự, lần này toàn quyền đại diện cho Cố Nguyên Số tới đây đàm phán với cô.”
Gặp lại người cũ, khiến Hứa Mộ Triều cảm thấy vận mệnh con người mới thần kỳ làm sao.
Ra lệnh cho lính rót trà, hai bên ngồi xuốn