XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3029 lượt.

g trước bàn đàm phán, lúc đầu Hứa Mộ Triều không đề cập đến chuyện chính, ngược lại ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào Quan Duy Lăng: “Đội trưởng Quan, trước kia là do tôi đường đột có mắt như mù. Chúng ta cứ coi như không đánh thì không quen biết nhau đi.”
Đây là lời nói thật lòng của cô, nếu như lúc đầu biết anh nghe lệnh trực tiếp từ Cố Nguyên Soái, cô tuyệt đối sẽ không dám đến trêu đùa.
Nhưng mà, hiện tại biết rõ kết quả của việc trêu chọc, đó là cứu được Thẩm Mặc Sơ, cô lại không hề hối hận với hành động lúc đầu.
Quan Duy Lăng cũng nhớ tới thời gian làm tù bình sau khi bị cô ám toán ngày đó, gương mặt tuấn tú hơi nóng lên. Anh cúi đầu xuổng uống một ngụm trà nóng, khi ngẩng đầu lên thì ánh mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh.
Bởi vì anh mềm lòng, nên lần đó mới thua trên tay cô gái này. Lòng tự tôn của anh không cho phép xảy ra thêm lần nữa.
Bản tính xảo quyệt của cô gái này, khiến người ta không nói được lời nào.
Để tránh bị cô tiếp tục lôi kéo vào chuyện làm quen, Quan Duy Lăng dựa theo dự tính, dùng lời nói sắc bén đi thẳng vào vấn đề: “Thế cục trước mắt đang nghiêng về một phía, tiêu diệt cả đội quân thú tộc đã là chuỵên trong tầm tay của chúng tôi. Xin hỏi quý quân sao lại cho rằng lần đàm phán này thật sự rất cần thiết?”
Hứa Mộ Triều hơi ngẩn ra, Đại Vũ ở bên cạnh cứ nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cô không sợ hãi cũng không hốt hoảng, chỉ mỉm cười: “Nếu như lần đàm phán này không cần thiết, người quyền cao chức trọng như thiếu tá Quan, cần gì phải ngồi trên máy bay bay suốt cả đêm để đến chỗ của tôi?”
Thấy Quan Duy Lăng trầm mặc không nói, Hứa Mộ Triều tiếp lời: “Sống hòa bình với Thú Tộc, đối với loài người chỉ có lợi mà không có hại. Chúng tôi vô cùng có thành ý, tin tức tôi nắm được có thể mang đến cho các người ích lợi khổng lồ, Cố Nguyên Soái chắc chắn sẽ hài lòng.”
Quan Duy Lăng đặt ly trà xuống, trầm giọng nói: “Loài người cũng không phải là chủng tộc hiếu chiến. Nếu như lợi ích khả quan, có lẽ còn có thể đàm phán.”
“Nhưng những việc này cũng không phải là việc tôi cần quan tâm nhất.” Anh ta nói.
Hứa Mộ Triều và Đại Vũ lộ vẻ kinh ngạc, Quan Duy Lăng nhìn về hướng A Lệ đang ngồi sau lưng Hứa Mộ Triều, rốt cuộc giọng nói không còn giữ vẻ lạnh lùng mà phập phồng theo cảm xúc: “Nếu như không phải vì….. Vì tình cảm riêng của tôi, lá thư của các người, sợ là phải để mấy ngày ở ban chỉ huy quân đội mới có thể đưa đến tay Cố Nguyên Soái.”
A Lệ cũng kinh ngạc nhìn Quan Duy Lăng, vành mắt đã sớm ửng đỏ, thần sắc kích động hiếm thấy.
“A Lệ, anh hai đã đến chậm.” Quan Duy Lăng đứng lên, đôi mắt kiên nghị cũng rưng rưng, “ Những năm nay, em đã chịu khổ rồi.”
A Lệ cắn môi dưới, trong đôi mắt hiện lên vẻ đau khổ xen lẫn vui sướng.
Cuối cùng, A Lệ chảy nước mắt đứng lên, ôm lấy Quan Duy Lăng thật chặt: “Anh!”






Thà làm vật hi sinh
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu

Hứa Mộ Triều, Đại Vũ, cùng với hai gã thuộc hạ của Quan Duy Lăng, ngồi trong gian phòng đối diện nhìn nhau.
Đêm đã khuya, cánh cửa phòng đóng chặt đã lâu, rốt cuộc cũng được nhẹ nhàng đẩy ra.
“Không, còn chưa đủ.” Quan Duy Lăng dừng lại một chút “Trừ phi các người từ bỏ độc lập, chấp nhận hợp nhất với loài người. Nếu không, chuyện dùng vũ lực để đạt đến mục đích, cũng là chuyện chúng tôi nên làm.”
Hứa Mộ Triều nhìn anh ta chằm chằm “Thú tộc phải có độc lập chủ quyền.”
“Tại sao?”
Hứa Mộ Triều im lặng trong giây lát, trịnh trọng và kiên quyết nói “Quan đội trưởng, bất kỳ chủng tộc nào, cũng có quyền theo đuổi độc lập tự do, cho dù là thú tộc được loài người chế tạo. Thống trị bằng vũ lực chỉ có thể đổi lấy sự khuất phục tạm thời, sau này sự phản bội vẫn sẽ bộc phát. Chẳng lẽ Cố Nguyên Soái hi vọng chôn một trái bom hẹn giờ dưới trướng của mình sao?”
Quan Duy Lăng thâm trầm nhìn cô, giọng điệu và thần sắc cô hơi kích động, gương mặt trắng nõn cũng ửng đỏ, hai mắt ngời sáng như ánh sao trên bầu trời. Điều này khiến Quan Duy Lăng chấn động nói không nên lời.
“Chúng tôi có thể nghe theo sự chỉ huy tác chiến của loài người. Nhưng Cố Nguyên Soái phải công khai tuyên cáo với toàn đại lục rằng người thú vẫn độc lập, có quyền lực ngang hàng. Như vậy, mới là nền hòa bình lâu dài thật sự.”
Quan Duy Lăng im lặng trầm tư.
Hứa Mộ Triều đã nói xong, uống một ngụm trà nóng. Ngẩng đầu nhìn A Lệ đang kinh ngạc nhìn cô. Cô thản nhiên nhìn lại cậu ta, bất kể cậu ấy thù hận thú tộc sâu sắc thế nào, lập trường của cô cũng sẽ không bao giờ dao động.
“Nếu không chấp nhận thì như thế nào?” Quan Duy Lăng lẳng lặng nói.
Hứa Mộ Triều mỉm cười ngạo nghễ “Nếu không đồng ý… Thú tộc thà làm vật hi sinh, cũng không làm nô lệ. Chúng tôi sẽ chiến đấu tới cùng. Loài người có chuẩn bị tốt tới đâu, sau khi bị tổn thương binh lực nặng nề, cũng phải đối mặt với hỏa lực của người máy và zombie thôi.”
Thà làm vật hi sinh cho người máy và zombie, cũng không làm nô lệ của bất cứ chủng tộc nào.
Căm phòng hoàn toàn yên tĩnh lại.
Quan Duy Lăn