Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

t nhảy, mà vì không dám nhảy với tôi.
“Đồ nhát gan”. Tôi cười và mắng hắn.
Hắn không để ý câu mắng mà vẫn tiếp tục đàn hát.
Hắn hát một bài tiếng Anh, Sách Nhan cứ nhìn theo tôi rồi lại kéo tôi ra nhảy. Lần này, tôi và cô ấy nhảy điệu Rumba, dường như càng nóng bỏng hơn. Những tiếng hò hét vang dậy khắp bốn phía, rất nhiều người đang nâng ly uống hết ly này đến ly khác, nào là Chivas, Tequila, Remy Mar­tin… đây đúng là một nơi sa đọa.
Cuối cùng, trong tiếng reo hò của mọi người, tôi và Sách Nhan hôn nhau thắm thiết.
Tôi nhìn thấy nét mặt của Sở Giang Nam.
Đáng kiếp cho Sở Giang Nam!
Tôi đã phản bội chính mình, phản bội những hồi ức tan vỡ. Tôi cảm thấy tim tôi đang dần vỡ ra, vỡ thành hàng ngàn mảnh bạc trên mặt đất, từng mảnh từng mảnh đang lóe sáng và làm cho tôi khóc.
***
Năm thứ hai đại học bắt đầu đã lâu, Sách Nhan đề nghị tôi chuyển ra ở với cô ấy, nhưng tôi đã khẽ lắc đầu và nói: “Không”.
Đúng, không.
Tôi mệt mỏi lắm rồi. Đây chỉ là một vực thẳm ngày càng sâu.
Sách Nhan cầu xin tôi: “Tôi yêu em, tôi không thể xa em, nhìn thấy em là tim tôi đập nhanh, tôi thích nhìn em giận dữ, nhìn em vui sướng, thích ánh mắt của em nhìn tôi, thậm chí, chỉ cần ngửi thấy mùi của em là tôi đã có thể ngất đi rồi. Em biết không, chưa từng có ai khiến tôi yêu điên cuồng như thế!”.
Điều đó khiến cho tôi cảm thấy khủng khiếp và sợ hãi.
Tôi yêu Sách Nhan, nhưng cũng sợ cô ấy. Trên người Sách Nhan có một thứ gì đó khiến người ta cảm thấy ma quái, tôi không thể gọi tên đó là gì, nhưng không thể rời đi mà cũng không thể lại gần.
Tôi không thể sống chung với Sách Nhan.
Để mua chuộc tôi, Sách Nhan đưa tôi đi xem nhảy hiện đại.
Tôi thích nhảy hiện đại, những cơ thể đang uốn éo điên cuồng giống như tôi lúc này. Rock hiện đại có một sự kỳ diệu không bờ bến, như sắp nổ tung, tôi thích những người nhảy hiện đại, những cơ thể không ngừng uốn éo, những sinh mệnh đầy sức sống.
Tôi không biết rằng, vận mệnh của tôi sẽ thay đổi chỉ vì buổi biểu diễn này. Nếu biết sau này tôi sẽ trở nên tàn khốc lắm, có lẽ tôi sẽ không đi xem buổi biểu diễn hôm nay. Nhưng có ai biết trước được vận mệnh của mình đâu? Có ai chứ? Tôi không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể bước thấp bước cao đi vào, chỉ có thể đi theo sợi dây của định mệnh dẫn dắt, đến đâu thì đến.
Trong buổi biểu diễn đó, tôi nhìn thấy một người.
Một người con trai đang nhảy điên cuồng trên sân khấu.
Tôi nhìn hắn một lần thôi đã biết: “Thôi xong”.
Thế là đổ rồi.
Thành trì của tôi đang chìm xuống, chỉ vì một cái nhìn.
Chính là cái nhìn đó.
Chẳng sớm mà cũng không muộn, tôi nhìn thấy hắn.
Hắn đang nhảy một cách say mê, nhảy quá hoàn hảo, cả người hắn mặc một cây đen, đen đến u ám, nhưng vẫn toát lên sự cuồng nhiệt như ngọn lửa. Trong lòng hắn đang ôm một cô gái mặc áo trắng, hai người như hòa làm một, hai người đang yêu nhau say đắm.
Khả Liên đã rung động, đã điên rồ, không phải vì người con trai đó nhảy quá đẹp mà vì hắn có một khuôn mặt quá giống Sở Giang Nam. Giống y hệt!
Thậm chí tôi cảm thấy hoảng hốt, vì tưởng đó là Sở Giang Nam và tưởng rằng người con gái mà hắn đang ôm chính là tôi, nhưng rõ ràng không phải. Tôi nhìn một cách ngấu nghiến, mà quên hết mọi thứ xung quanh.
Tôi nghĩ, chỉ sau một khoảnh khắc tôi đã thích hắn.
Đây là lời của Duras: Mỗi lần tôi có dục vọng là tôi có tình yêu.
Bây giờ, tôi phải dốc toàn sức ra mà đi tìm người đó, tôi không tin người nào cũng có thể từ chối tôi một cách dễ dàng như Sở Giang Nam. Cái gì tôi cũng có, sao lại bị từ chối cơ chứ?
Sau khi buổi diễn kết thúc, tôi lấy một điếu thuốc của Sách Nhan và hút. Sách Nhan nhìn tôi, rồi cười nhẹ: “Bé yêu, nhìn em hút thuốc đúng là phong trần quá, lả lơi như Vương Tổ Hiền[1'> ấy”.
[1'> Nữ diễn viên được trao giải Kim Mã cho vai nữ chính xuất sắc nhất. Thành công này khiến cô thành một thần tượng mới ở Nhật và Hàn Quốc.
“Khả Liên chẳng giống ai, Khả Liên chỉ là Khả Liên thôi”.
“Ừ, em chỉ là em”.
“Đi nào, lên xe thôi, mình về Phòng Lam đi”.
Phòng Lam – căn nhà của Sách Nhan ở khu 798, đây là một văn phòng làm việc rất lớn và cũng rất thời thượng.
“Không đi đâu, mai còn đi học, mệt rồi, cho Khả Liên về đi”.
“Cũng được”. Sách Nhan thở dài: “Haizz, cô bé Khả Liên này quả là cá tính, thôi, không so đo nữa, ai bảo tôi yêu Khả Liên chứ!”.
2
Ba ngày sau, tôi xuất hiện trên đường phố Vũ Hán.
Vũ Hán như một viên minh châu nằm ở nơi giao thoa nước sông Trường Giang và Hán Thủy, hình dạng kool y như một cánh bướm nhiều màu đang múa.
Tôi tìm ra Vũ Hán trên mạng, trước đây, tôi chẳng biết gì về thành phố này. Nhưng bây giờ, tôi háo hức tìm hiểu, Vũ Hán là đâu nhỉ? Thậm chí, hai chữ đó trở nên thân thiết với tôi quá đỗi, Vũ Hán, Vũ Hán…
Vũ Hán thì có liên quan gì với tôi chứ? Nếu không phải Mã Tiểu Vĩ ở đây, thì liệu tôi có tới thành phố này không?
Vừa xuống máy bay, gi