Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

ói: “Mai được không?”.
“Không được”. Sách Nhan kiên quyết.
“Nhưng người ta rất mệt”.
“Còn tôi thì rất cô đơn”.
Chúng tôi giằng co nhau trong bóng tối, có vài nhóm học sinh đi qua, Sách Nhan dùng tay kéo tôi, muốn kéo tôi lên xe. Tôi chống cự lại, hai người cứ thế giằng co nhau, không ai nói câu nào, một người muốn kéo người kia đi, một người thì cứ muốn đứng lại chỗ cũ.
Cuối cùng, tôi dùng hết sức mình giằng tay Sách Nhan ra:
“Chị làm trò gì thế? Thế này thì quá đáng lắm!”.
“Thế cái gì thì không quá đáng? Phản bội đúng không? Em đi với trai thì em không quá đáng phải không?”.
“Phải phải phải!”. Cũng không biết dũng khí ở đâu ra, tôi hét to.
“Chát!”. Tiếng một cái tát rất mạnh vang lên trong không gian, Sách Nhan đã tát tôi.
Tôi rất bình tĩnh, có mở màn thì cũng phải có hạ màn, chuyện này chẳng chóng thì chày, ngay từ đầu đã không nên yêu nhau, nhưng ai mà hiểu được tại sao hồi đó lại yêu nhau!
“Xin lỗi”. Tôi nói: “Tôi không muốn ở bên chị nữa”.
“Xin lỗi? Xin lỗi bao nhiêu tiền một cân? Cô tưởng cô là ai? Muốn đá thì đá, muốn vứt thì vứt, tôi nói cho cô biết, không có đường lui đâu! Cô là của tôi! Không ai cướp đi được hết!”.
“Tôi không phải của chị!”. Tôi chống lại.
“Phải!”.
Tôi quay người bỏ đi, cô ta càng lằng nhằng, tôi càng thấy buồn nôn. Đàn bà mà lằng nhằng quá thể! Chia tay thì thôi, chứ có gì mà phải níu kéo, đúng là ghét không chịu được! Hồi đầu là tôi sai, tôi muốn bám vào một cọng rơm khô để cứu vớt đời mình, nhưng bây giờ, Sách Nhan cứ dính chặt lấy tôi.
“Đừng đi!”.
Tôi không để vào tai, cứ đi về phía trước.
“Nếu cô dám đi, tôi sẽ chết!”.
Tôi nghĩ, cô ta đã nói chết hàng nghìn lần rồi, có người suốt ngày đòi chết mà có chết lần nào đâu, có người chưa nói lần nào thì lại chết.
Tôi lên tầng, nằm trên giường của mình, trong đầu chỉ có Mã Tiểu Vĩ và Vũ Hán, tôi mơ màng, cảm thấy tôi đang nhớ nhung điên cuồng, tôi không thể tiếp tục với Sách Nhan được nữa, tuyệt đối không.
Tôi sợ Sách Nhan làm phiền nên tắt di động.
Cái gã Mã Tiểu Vĩ này, sao chẳng thèm hỏi tôi đã về tới Bắc Kinh chưa? Hắn không nhớ tôi sao? Ngắn quá, có hai mươi tư giờ đồng hồ, tình yêu thiêu đốt tôi, tôi là người như vậy, đã yêu là lòng như có ngọn lửa cứ cháy mãi, cháy mãi. Cháy vì ai nhỉ, đã từng vì Sở Giang Nam, nhưng Sở Giang Nam không thèm nhận, từng vì Sách Nhan, lòng hai người đều có lửa nên thiêu đốt cả người kia, bây giờ, tôi cháy vì Mã Tiểu Vĩ, dành cho Mã Tiểu Vĩ là đúng nhất. Chỉ có hắn thôi.
Nhạc tin nhắn vang lên.
Tôi bật dậy, tưởng là Mã Tiểu Vĩ.
Nhưng lại là Sách Nhan.
“Em quên rồi sao? Em yêu, đừng tin đàn ông, tôi sẽ yêu em cả đời! Tôi đã từng bị đàn ông làm đau đớn, nên tôi không bao giờ yêu đàn ông nữa, đừng đi vào vết xe đổ của tôi, được không? Tôi không trách em, ai cũng có thể phạm sai lầm, tôi không thể sống thiếu em, em yêu, về đi, về với tôi đi!”.
Tôi nhắn trả lời Sách Nhan:
“Không được nữa rồi!”.
Bốn chữ đó khiến Sách Nhan cáu điên:
“Không được nữa rồi? Cái gì không được? Hồi đầu cô nói thế nào, chẳng phải nói là yêu tôi cả đời sao? Cô nói xa tôi cô không sống nổi còn gì!”.
Thật là trẻ con không chịu được! Tôi cáu tiết, cái con mụ điên này, tự nhiên đi hỏi như thế, hồi đầu mới yêu nhau thì ai chả nói những lời ngọt ngào tình tứ, đầu óc u mê nói cái gì chẳng được, nhưng, nói rồi thì sao?
Tôi tắt luôn máy, xem ra Mã Tiểu Vĩ cũng chẳng thèm để ý tới tôi.
Nhưng tắt máy rồi tôi lại bắt đầu lo cho Sách Nhan.
Rốt cuộc đó là Sách Nhan, là người tình của tôi, là chị tôi.
“Cô không đến với tôi, tôi sẽ chết”. Tin nhắn lại tới.
“Đừng có chết”. Tôi trả lời cô ta.
“Tôi sẽ chết”.
“Đừng chết được không? Chúng ta như thế này là không bình thường, chị Sách Nhan, tôi vẫn thích đàn ông hơn.”
Tôi gọi Sách Nhan là chị.
“Mẹ kiếp! Cô nói cô hận đàn ông, giờ lại yêu đàn ông?”.
Tôi chẳng nói lại được. Phải rồi, tôi từng nói như thế, tôi nói tôi hận đàn ông, thực ra gã đàn ông đó là Sở Giang Nam thôi, tôi chỉ muốn giết hắn, hắn đã chà đạp lên lòng tự tôn và sự kiêu ngạo của tôi, hắn khiến cho tôi chẳng có chỗ chui, tôi hận đàn ông là vì hận Sở Giang Nam.
Nhưng lúc này, tôi không hận nữa.
Tôi bắt đầu thích đàn ông, thích một gã đàn ông như một tên lưu manh. Tôi không thể cho hắn biết tôi có rất nhiều tiền, cứ cho là nhà khá giả bình thường thôi là được, nếu không động cơ của hắn sẽ không đơn thuần nữa. Mã Tiểu Vĩ khác với Sách Nhan, Sách Nhan là con nhà giàu, không có khái niệm về tiền, còn Mã Tiểu Vĩ lần đầu tiên gặp tôi đã hỏi: “Cô có tiền không? Tôi không có tiền mời con gái ăn đâu”.
“Tôi sắp chết rồi”. Hai giờ sáng, Sách Nhan lại nhắn tin tới.
“Chị làm gì rồi? Chị làm việc gì ngu ngốc thế?”. Tôi gọi điện cho cô ta.
“Tôi đã nuốt một gói kim, một gói, hết một gói. Tôi muốn thử cảm giác kim đâm vào tim, để cho gói kim đâm chết tôi đi, tôi muốn biết tim đau thì đau tới mức nào”.
Tôi cảm thấy đầu mình vang


pacman, rainbows, and roller s