Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
, hắn đẹp trai thế, nếu mặc những thứ đó sẽ càng đẹp trai hơn. Dù đã mua quần áo nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi hưng phấn và kích động thế, khi tôi soi gương, tấm gương như hoá thành Mã Tiểu Vĩ. Tôi nhắn tin cho hắn:
“Em nhớ anh”.
Hắn trả lời:
“Cô bé ngốc, anh nhớ em hơn”.
Tôi lại nhắn:
“Em yêu anh”.
Hắn trả lời:
“Em đáng yêu quá!”. Hẳn chẳng hề nói hắn yêu tôi, chỉ nói tôi đáng yêu.
Lát sau, tôi đang thử quần áo, lại có tin nhắn tới, hắn nói:
“Em làm tình kém quá, phải tập luyện nhiều vào”.
Tôi nói:
“Được thôi, sư phụ ơi, em sẽ học một lớp bồi dưỡng, mỗi tuần đi Vũ Hán một lần được chứ?”.
“Được”. Hắn trả lời.
Tôi soi gương và cười, trong gương là một khuôn mặt hồng như cánh đào, tôi đã có tình yêu, đó là tình yêu, hắn chê tôi cao, chê tôi ăn mặc nam tính, kể ra cũng thú vị thật.
Tôi đang cười, bỗng nhận được điện thoại của Sách Nhan.
“Em ở đâu?”.
Tôi chưa bao giờ rời khỏi Sách Nhan đến hai ngày.
“Có việc gì?”. Giọng tôi vừa lạnh lùng vừa xa cách.
“Tôi lo cho em”.
Tim tôi lại chùng xuống, phải rồi, Sách Nhan yêu tôi, thương tôi, lo cho tôi, chiều chuộng tôi, vậy mà tôi lại chạy đi, chạy đi vì một gã trai kỳ quặc không quen không biết.
“Người ta về Hàng Châu”. Tôi nói dối.
“Thế à, về sớm nhé, tôi nhớ em chết mất”.
Ngày trước, tôi thích nghe Sách Nhan nói “Tôi nhớ em chết mất”, nhưng giờ đây, tôi thấy nổi da gà. Tôi thấy, tôi vẫn thích đàn ông hơn, thích tình yêu với đàn ông, đây là việc bình thường, là tính người, vì trời sinh ra tôi là con gái, con gái sinh ra là để dành cho con trai.
“Ừ, được, Khả Liên sẽ về sớm”. Tôi dập máy thật nhanh, sợ người bán hàng nghe tiếng mà biết được bí mật động trời đó.
Tôi gửi quần áo của Tiểu Vĩ về nhà hắn, gọi điện cho hắn thì hắn nói:
“Anh sợ mai mới về được, em về đi”.
Tôi hơi ấm ức, nhưng hắn bận thật mà.
Vậy thì đi thôi.
Trước khi đi, tôi dọn dẹp lại căn phòng hơn chục mét vuông đó, đây là lần đầu tiên tôi làm việc nhà, nhà tôi có tới ba người giúp việc, tôi chưa bao giờ mó tay làm việc nhà nên lóng ngóng làm vỡ đồ, tay chảy máu, nhưng máu ứa ra làm tôi thấy thích thú, ôi, tôi đang dọn phòng cho chàng trai mà tôi yêu, hay nhỉ.
Sau đó tôi có đọc một bài viết, tình yêu là gì, tình yêu là tự hạ thấp mình.
Cũng đúng.
Trên chuyến bay về Bắc Kinh, tôi cứ nghĩ tới Mã Tiểu Vĩ, nhưng tôi nhận thấy, tôi hơi ngốc thì phải, vì tôi quên mất dáng người của hắn rồi.
Ừ nhỉ, dáng của hắn thế nào nhỉ?
Tôi nghĩ mãi, nghĩ mãi, vừa nghĩ vừa cười, rồi tôi cười phá lên.
Tôi lấy di động ra, nhìn cái ảnh dán bên trên, là hình dáng của Sở Giang Nam. Mã Tiểu Vĩ có giống Sở Giang Nam không? Cũng hơi giống, tuy không hoàn toàn giống, tôi dần xé tan cái ảnh đó đi, tạm biệt Sở Giang Nam nhé.
Tôi quyết định lần sau sẽ dán ảnh Mã Tiểu Vĩ, tôi và Mã Tiểu Vĩ, ảnh hai người đang nghiêng đầu vào nhau.
Nghĩ ngợi mãi, lòng tôi thấy thật ngọt ngào.
Hơn hai tiếng bay mà chớp mắt đã tới nơi. Vũ Hán, Vũ Hán thân yêu ơi, lòng tôi thốt lên, tôi cảm thấy tim tôi đang nở hoa, bông hoa đó vừa xinh đẹp vừa phong tình, đã yêu thì sẽ yêu đến cùng! – Tôi nói với chính mình như thế.
4
Tôi về đến trường đã là mười giờ đêm.
Có người đang chờ tôi.
Là Sách Nhan. Chỉ có thể là cô ấy.
Cô ấy đứng trong bóng tối, hình như đã gầy đi rất nhiều, tiều tụy đi nhiều lắm.
Tôi bỗng thấy thương cô ấy, phải, Sách Nhan yêu tôi, thích tôi, chiều chuộng tôi, thậm chí còn bấm móng tay cho tôi, mát xa cho tôi, chuyện gì mà tiền có thể làm được cô ấy đều làm hết, chuyện gì tiền không làm được cô ấy cũng làm.
Là tôi sai, tôi đã yêu đàn ông.
Trong bóng đêm, Sách Nhan nói bằng giọng u ám:
“Em đi hai ngày, tôi chẳng làm được gì hết. Lẽ ra tôi phải đi London mở một triển lãm tranh, nhưng mà không đi nổi, cứ bần thần cả người. Em nói dối, bố mẹ em gọi cho tôi, hỏi mình đang làm gì, tôi nói em đi học, vì họ gọi cho em mà em lại tắt máy. Nói đi, em đi đâu về?”.
Tôi biết lời nói dối của mình bị lộ rồi, bại lộ rồi.
Tình yêu vỏn vẹn trong hai mươi tư tiếng đồng hồ, một ngày một đêm, tôi đã ở cạnh một thằng đàn ông.
Và hắn thì chuyên quên tên tôi.
Nhưng, tôi yêu hắn, tôi yêu hắn chỉ sau hai mươi tư tiếng đồng hồ. Mà có đến hai mươi tư tiếng không? Chỉ sau một giây tôi đã thích hắn, đúng, là một giây!
Người trên sân khấu, người bên dưới.
Hắn ở trên, tôi ở dưới sân khấu. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã yêu hắn.
Đó là tình yêu của tôi và hắn. Tôi gặp tiếng sét ái tình, tôi nghe thấy sấm sét ở trong lòng, tôi nhìn thấy hai bờ Trường Giang, tôi ở bờ này, hắn ở bờ bên kia.
Sự kích thích và vui sướng khi ở cạnh Mã Tiểu Vĩ là điều mà Sách Nhan không thể cho tôi, đó là sự khác nhau cao như núi, là sự cuồng điên, Tiểu Vĩ chính là một cơn lốc đến với tôi, tình yêu là cơn lốc sao?
Tôi tình nguyện bị hủy hoại.
“Tôi cô đơn lắm”. Sách Nhan nói: “Em về 798 với tôi nhé! Ở bên tôi nhé”.
“Khả Liên mệt”. Tôi lạnh nhạt n